
Mùa thu sang, mang theo chút se lạnh buổi chiều tối heo may, thổi bay đám sương màu lam trải rộng một góc trời...
Em cứ ngồi như thế, yên lặng trên sân thượng, mơ màng nhìn ánh trăng hắt đều trên sân , khóm mẫu đơn bắt đầu tỏa ra mùi thơm thanh khiết dịu dàng, tiếng côn trùng đâu đây rả rích, em cứ thế nhớ mà không thể trốn chạy với nỗi cô đơn..
Kéo chiếc áo khoác mỏng quấn quanh người thêm một lần nữa, khẽ co ro, thầm nhớ và thầm xâu chuỗi những tháng ngày thơ mộng vào từng trang nhật ký..
Dòng người vẫn hối hả trên phố, từng đôi tình nhân sánh vai nhau, tay trong tay, bước chân chậm nhẹ êm đềm, em khẽ mỉm cười...lòng xôn xao nhớ những buổi chiều bên anh...
Chiều nay, sao em lại buồn thế nhỉ, mới xa anh có một ngày thôi mà đã nhớ nhung thé này, lỡ mai này...ôi em tự hỏi rồi lại trách mình nghĩ quẩn...
Giờ này, không biết anh đang làm gì nhỉ, định gọi điện cho anh nhưng rồi lại thôi, đôi lúc, gặm nhấm nỗi nhớ xem mình nhớ đến bao nhiêu cũng là một cái thú rất riêng và trẻ con, rồi tự hỏi sao lại cứ đặt mình vào cái hoàn cảnh khắc nghiệt như thế nhỉ, dẫu rằng chỉ cần nhấc máy lên...
''Anh có hay nhớ về những ngày đầu gặp gỡ không?''- em thường hay hỏi anh như thế và bị anh nhéo mũi hoài mà vẫn không bỏ được cái tật ấy
Chiều Berlin năm ngoái, mọi thứ dường như còn rất mới mẻ
Adam với tôi là bạn, những người bạn đúng nghĩa, chúng tôi quen nhau khi ông đến Việt Nam trong một lần đi dự đám cưới chị bạn của tôi, cũng là cháu dâu của ông …
Tiệc diễn ra tại Amara, năm ấy tôi mới 18 tuổi, vừa trải qua một mối tình với Zhou, mối tình đầu của tôi, và Adam thì 38 tuổi, single dad…
Đêm hôm ấy, tôi biết mình rất đẹp trong bộ váy dạ hội bằng ren màu đỏ vừa xách về từ Diamond Plaza , kiểu dáng rất gợi cảm, hồi ấy tốc tôi rất dài, bới cao, chân đi giày cao gót, trang sức lộng lẫy, tôi thừa biết rằng mình đang là tâm điểm của sự chú ý, ngay cả tôi cũng bất ngờ trước vẻ đẹp của mình sau khi bước ra khỏi bàn trang điểm, hix, người đẹp vì lụa, lúa tốt vì…, ối, chứ cứ để thế mà không trang điểm chắc gì mấy chàng Tây cứ theo đuôi hỏi chuyện hoài…( đấy là nói thật, hix)
Tuy nhiên, người ta càng vui bao nhiêu thì tôi lại càng buồn bấy nhiêu, tôi nhớ Zhou, nhớ thật nhiều, và chỉ muốn khóc, nhưng tôi vẫn cố làm ra vẻ không có chuyện gì, tuy nhiên, đôi mắt buồn của tôi không qua được ánh mắt tinh tường của Adam…
‘’Lòng cuồng điên vì nhớ,
ôi đâu người, đâu ân tình cũ,
chờ hoài nhau trong mơ,
nhưng có bao giờ thấy nhau lần nữa,
một mùa thu xa vắng,
như mơ hồ, về trong đêm tối,
cố nhân xa rồi…’’
Gần cuối buổi tiệc, tôi cáo từ về trước, đúng ra chỉ cáo từ chủ nhân và trốn ra ngoài vì quá nhiều người săn đón và đăng ký :
“đêm nay anh đưa em đưa về,…chắc là để cùng thưởng thức: đường khuya sao trời lấp lánh’’…
Khi chiếc taxi vừa dừng trước cửa nhà , tôi trả tiền bước xuống đã thấy Adam phía sau, quái lạ, chuyện gì thế này, tôi ngạc nhiên thốt lên:
- Adam?
- Vâng
- ưng tôi không thể hiểu được…chuyện gì đã xảy ra và tại sao ông theo tôi về nhà? tôi không giấu được vẻ ngạc nhiên…
- Tôi chỉ cảm thấy cô không được vui, và cảm thấy lo lắng cho cô nên đã đi theo cô, xin thứ lỗi, nhưng cô có khuôn mặt rất lạnh lùng, và điều đó thật là đặc biệt và ấn tượng với không chỉ riêng tôi mà tôi chắc chắn rằng với tất cả những người đàn ông ở đó…
- Ồ? thật vậy sao? cảm ơn ông rất nhiều, ông quá khen làm cho tôi ngượng quá, phụ nữ Châu âu đẹp lắm,nếu tôi ở đất nước của ông, tôi chỉ là số không thôi, nhưng tôi không sao, thật mà, ông có thể về được rồi, một lần nữa xin cảm ơn ông đã quan tâm!
- Vâng, thôi được rồi, tốt lắm, vậy bây giờ tôi sẽ không làm phiền cô thêm nữa, nhưng, cho phép tôi hỏi ngày mai cô có rảnh không?
- Tôi chẳng bao giờ rảnh cả
- Oh, thôi được, trưa ngày mai tôi sẽ mời cô đi ăn, mong cô đừng từ chối…
- Ok, tạm biệt, tôi trả lời nhát gừng,
- Chúc cô ngủ ngon..
- Cảm ơn ông, chào ông, chúc một buổi tối vui vẻ…
Vừa tắm tôi vừa nhớ lại buổi tối, thực ra tôi không cười nhiều, chẳng nhìn ai quá 1 giây cả, nhìn thì đúng là lạnh lùng thật, ôi, nhưng mà không phải thế đâu, tôi rất ngọt ngào đấy, hahahaha, bất giác tôi bật cười,
Vừa sấy tóc tôi vừa đọc tin nhắn, bó tay, toàn những số điện thoại kèm theo địa chỉ email lạ hoắc, aww, hóa ra là thế, mấy anh chàng ở buổi tiệc xin kết bạn, hix, tôi nhăn trán: những ai vậy nè?
Vừa lúc ấy lại có điện thoại, khiếp quá, ai cũng nhao nhao hỏi một câu duy nhất:
- ‘’Người đẹp, em trốn đi đâu rồi’’…,
Lol, may quá, may mà trốn được về nhà, đấy, lại vẫn gọi mình là người đẹp đấy, hix, mình có thấy mình đẹp đâu? Mà sao người ta cứ nói thế nhỉ, ngại chết đi được, ừh, nhưng mà cũng.. thích…không thích sao được? hi hi, hơi ngoài lề chút, hix, chả là đi ra ngoài chợ thì cả chợ ( ấy là nói quá lên ) các bà các chị được dịp xì xào : đẹp quá, trời ạ, con nhỏ này có dáng người mẫu nhỉ, hay: ‘’tóc uốn sành điệu như mấy ‘’con’’ vẫn quảng cáo trên báo phụ nữ ấy, trang điẻm BB Thiên Nga ấy, hay là ở Thiên Nga ra?’’
Ôi, tôi muốn lăn ra cười quá đi mất, còn cái bà bán sữa đậu nành thì : Cháu là diễn viên múa hả, cô nhìn thấy cháu trên ti vi rồi đó, đẹp quá, bố mẹ đẻ được cô con gái như thế mới bõ cái công…chặc, thích nhỉ, nhìn thích thế không biết các bà nhỉ…Lần nào ghé mua bông về chưng cũng ngại, nào là,: ‘’chị ơi, sao chị đẹp thế’’, chị có phải làm gì không mà nhìn chị sướng thế’’. Khiếp, ngại thế không biết, ra tiệm thuốc tây để mua thuốc thì: ‘’ôi, chị ơi, mê nhất cái dáng chị đấy, nhìn chị thời trang với lại sành điệu quá, nhìn thích thiệt đó, em là đàn bà con gái em còn thấy mê nữa là’’…ôi cả nhà ơi, tôi thậm chí không cả dám đi ra chợ nhiều, ngượng quá, lần nào cũng được bơm lên như một quả bóng bay, nghe khen phát chán cả lên, riết rồi bây giờ chẳng thích nghe ai chê khen gì nữa…hết khen đẹp lại khen giỏi, lần nào đi mua thuốc tây là lần ấy người bán cứ xanh hết cả mặt: Khiếp, chị mua toàn thuốc đắt tiền, mấy loại hàng này trước nay em hỏng có bán, nhưng từ khi có chị đặt hàng là em cứ lấy về để đấy bán dần, nhưng chủ yếu cũng chỉ bán cho chị thôi, ở đây người ta dùng thuốc nội không hà, em hỏng thấy chị đưa đơn bác sĩ ra mà ghi trúng phóc , chị nè, chị học Y dược ra phải không chị?
- Hi hi, dù sao đi nữa, nghe cũng sướng…Nhưng lạc đề roài, cứ mải khen mãi,… Đấy, cả nhà ạ, gì chứ cái khoản mà ca ngợi bản thân ấy mà, thì em có nói đến sang năm cũng không hết, hix, nhiều người bảo em là lớn rồi mà tính tình cứ như con nít, ấy thế mà em vẫn chứng nào tật nấy, đanh đá cá cầy, chằn lửa một cây ( nghệ danh của em là : (Người đẹp chằn lửa mà ) hix, nghe chối thế không biết, lại nhớ ngày trước có mấy thằng con trai đi theo tán tỉnh, huýt sáo sau bước chân em, em định quay sang cho một trận vì cái tội ồn ào thì :hé hé..thế là anh chàng ở bên cạnh ( có vợ roài )nói oang oang: Chằn lửa đấy, đừng có đông vào mà dại người mấy thằng kia, hi hi,bác nào có góp ý gì thì góp ý, em xin nghe, nhưng em cũng xin được nói trước là ngoài những tật xấu kể trên, em còn mắc một chứng bệnh kinh niên không thể sửa đổi mà ngày càng trầm trọng lên, đó là bệnh thù dai và thù vặt, ai mà nói gì không vừa ý là e.. hèm…, ha ha ha, nãy giờ đùa cho nó vui cửa vui nhà, em vào đề đây, nào bác nào muốn nghe nào…
- Em kể đến đâu rồi ấy nhể các bác nhẻ, à, nhớ rồi…
*****
Chúng tôi là bạn, từ ngày ấy, thân thiết, chia sẻ với nhau mọi chuyện từ chuyện hàng ngày đến chuyện tình cảm, quan điểm, suy nghĩ, hầu như chúng tôi không giấu giếm nhau điều gì, bởi vì khoảng cách về tuổi tác quá lớn nên tôi chỉ coi Adam như một người bạn lớn, giàu có và tốt bụng…
Tôi thường xuyên nhận được những món quà của Adam, chẳng vào một dịp trọng đại nào cả, mặc dù mấy lần từ chối nhận quà vì quá ngại, yêu cầu chuyển hoàn lại người gởi của tôi bị từ chối, Adam vẫn gởi quà đều đặn, và xin tôi hãy coi đó là điều bình thường, bởi vì đó là niềm vui của ông…
Adam là người biết rõ về tôi nhất, ông hiểu được từng cái nhăn mặt của tôi, dù chỉ qua webcam, nhớ được từng sở thích nhỏ của tôi,… và thực sự đó là một người tuyệt vời, giá như ông ấy còn trẻ, tôi thầm tiếc…
Tuy nhiên, chúng tôi vẫn chỉ là những người bạn, không hơn, không kém, tôi có thể hỏi Adam về mọi thứ để nhận được những câu trả lời nhanh gọn và thỏa đáng nhất, và điều đó làm cho tôi cảm thấy thực sự hài lòng…
Chủ nhật nào tôi cũng nhận được một bó hoa tươi thắm, tính đến nay, lượng bình thủy tinh dùng cho cắm hoa nhiều đến nỗi tôi phải xếp nó vào một cái thùng carton loại lớn..
Nhớ lại sinh nhật vừa rồi, Adam gởi mang đến cho tôi cả một rừng hoa, huhu, hơn 2 chục bó chỉ tiếc là có cả hoa héo trộn lẫn vào, sau khi hí hửng gọi điện về hỏi tôi có thích hay không thích, tôi càu nhàu ( khổ, cái tính tôi nó hay càu nhàu) :
– hmmm, Adam, hoa gì mà héo quá chừng, hết flowers shop rồi sao?…
Adam nhăn mặt…không phản ứng gì và kêu tôi chờ vài phút
Khoảng10 phút sau, tôi nhận được một cuộc điện thoại:
- Vui lòng cho phép chúng em mang đến cho chị những bông hoa khác, rất tiếc vì đã làm chị phiền lòng, nhưng chắc là do lỗi vận chuyển, thành thật xin lỗi chị và mong chị nhận cho, Mr Adam là khách hàng thường xuyên, xin chị nói giùm một tiếng để ông ấy thông cảm cho chúng em
- Hmm, đấy, ăn nói cứ ngọt như mía ấy nhỉ, : thôi được- tôi nói…
-
*****
Sinh nhật ấy là nhiều hoa nhất…
Adam vẫn đích thân sang tận nơi chúc Tết tôi mỗi năm, tuy nhiên, tôi thì chưa bao giờ, mặc dù Adam mời rất nhiều lần…
Hãy đến đây thăm nước Mỹ, và hãy ở lại, nếu bạn thích, mùa Noel năm nay có vẻ không lạnh lắm, nhưng tôi hy vọng đến ngày Noel chúng ta sẽ cùng thưởng thức White Christmas
Tôi đồng ý…
Dịp ấy là Noel
Adam sống tại New Hampshire, và công việc đầu tiên của tôi là chào tất cả mọi người, xem nào, bằng ấy người, bằng ấy gia đình thì bằng ấy những bữa tiệc đông đúc, bằng ấy những cái ôm hôn và siết chặt, … ew, kinh khủng quá, chào như thế thì mất Jin con nhà người ta mất …hehe
Adam sống trong 1 ngôi nhà rộng lớn và xinh đẹp, vườn rộng thênh thang với thảm cỏ dày mượt, xanh mướt như nhung, các lối đi cũng được thiết kế tinh xảo, nhà thì trải thảm từ trong ra ngoài, đầy mèo và sóc, hehe, thích lắm, ở nơi này khá yên ả
- Hãy xem, tôi đã trồng cho bạn một góc vườn đầy những loại hoa mà bạn yêu thích- Adam ân cần…
Sáng ra, tôi thường ngủ nướng và thức dậy với tất cả mọi thứ đã sẵn sang, từ việc bàn chải đánh răng cũng đã được nặn sẵn kem đến café và breakfast, khi ấy, Adam đã rời khỏi nhà và lái xe tới Siêu thị điện tử nơi ông làm chủ
Vì vậy chiều hôm nay vừa thấy Adam, tôi nói ngay :
- Adam, tôi không muốn như thế, tôi muốn tự mình làm việc , bạn không nên bận tâm đến tôi quá như thế
- ồ, không, đó là hạnh phúc của tôi, bạn biết không, nữ hoàng của tôi
- Chúa ơi, bạn nói gì thế? Adam?
Tôi cảm thấy bất ngờ, kỳ thiệt, sao tôi có thể vô tư như thế nhẩy?
- Nothing!!! Hôm nay Tom về, bạn sẽ đi đón Tom cùng tôi chứ?- Adam đánh trống lảng…
- Tất nhiên rồi, vậy chúng ta có làm món gì để chào đón cậu ấy không?
- Bạn không cần bận tâm về chuyện ấy, bây giờ bạn là Boss
- Buồn cười quá, vậy thì sao nào?
- Chúng ta sẽ đón Tom, và ghé vào một nhà hàng nào đấy, ok?
- Okay!!!
Adam bảo tôi ngồi ngoài vườn chơi, trong lúc ấy thì ông làm món Salad truyền thống, chiếc ghế ngoài trời được thiết kế rất tuyệt, hồ bơi trong xanh, mát mẻ, hôm ấy, thời tiết rất ấm áp và dễ chịu,
Ăn nhẹ xong, chúng tôi lái xe ra khỏi nhà để đi đón Tom
Cuối cùng thì Tom cũng xuất hiện, wow, một chàng trai tuyệt vời…
- Tom thật đẹp trai, Adam- tôi nói
- Vâng, một bản sao của tôi, Adam cười
- Xin chào Kireiina- Tom bước lại gần phía chúng tôi và nở một nụ cười thân thiện
- Chào Tom, rất vui được gặp anh, chúng ta đi thôi…
Tom lớn hơn tôi 2 tuổi, cao 6, 2 feet , da trắng như sữa…hihi, nhìn lại làn da Châu á của mình, tôi thấy thật chán
Sau bữa tối tại Bombay Star, một nhà hàng Ân, chúng tôi về nhà và cùng nhau xem Tivi, Tom hào hứng:
- Thật tuyệt khi có một người phụ nữ ở trong nhà
- Hahaha, vậy thì hãy lấy vợ đi, Tom- Adamcười vang
- Well, sẽ rất tuyệt đấy, Tom, tôi cũng nghĩ thế…- tôi tiếp chuyện
Tom cười tít:
- hmm, đúng thế…
Chúng tôi đã có một buổi tối rất vui vẻ và tràn ngập tiếng cười
Adam lái xe ra khỏi nhà vào lúc 8h sáng, một con người của công việc.
Tom đã dậy trước tôi và đùa khi nhìn thấy bộ dạng lừ đừ của tôi:
- Chào công chúa, hy vọng bạn đã có một giấc ngủ ngọt ngào
- Cảm ơn Tom, bạn đã ăn sáng chưa?
- Chưa, tôi đợi Kireiina dậy ăn cùng cho vui
- Làm phiền Tom quá, vậy chờ tôi một chút nhé, tôi sẽ đi đánh răng và quay lại ngay
- Không sao, tôi chờ được mà, đừng khách sáo- Tom nheo mắt
Đang ăn chợt Tom có điện thoại
- Kireiina này- Tom vừa đưa một miếng bánh mỳ nhỏ vào miệng vừa nói
- Vâng- tôi đáp
- Chúng ta sẽ ăn tiếp và sau đó thì tôi có chút việc phải đi ra ngoài, ở nhà một mình có buồn không?
- Đương nhiên là buồn rồi, nhưng không sao, tôi sẽ ra siêu thị chơi và sau đó ra công viên ngồi- tôi mỉm cười
- Wow, thật dễ thương, tôi sẽ đi ra ngoài bằng xe đạp, hay là đi cùng tôi nhé?
Chúng tôi rong ruổi trên đường bằng chiếc xe địa hình trên con đường tràn ngập bóng cây, rất nên thơ và lãng mạn, lâu lâu Tom phải dừng lại để đợi tôi, cứ một đoạn chúng tôi lại nghỉ, và Tom lại trêu tôi:
- Phiền quá đi mất, hmm nếu mà tôi không cho bạn đi theo, hẳn tôi đã tới nơi lâu rồi, hehe
Tôi dứ nắm đấm vào Tom, Tom vờ sợ hãi:
- Kireiina, tôi sợ rồi
Thật là vui…
***
Adam, Tom, và Scott rủ tôi đi Berlin chơi
Mọi người cứ thích ra thăm thú phố phường và mua những món đồ cổ quái dị ở khu chợ trời và ngắm ngiá bàn tán mãi mà không biết chán, ối, có cho mình thì mình cũng vứt, để cho rác nhà...hix
Mọi người đi lâu quá nè, biết vậy nãy mình đi theo cho rồi- tôi bắt đầu sốt ruột và gọi điện cho Adam
- Oh my god, tôi không muốn chờ nữa, Adam
- Oh ok, Kireiina, bạn có muốn đi mua sắm 1 số hàng thời trang không? ở Berlin có rất nhiều thứ cho bạn lựa chọn…chờ một chút tôi hoặc Tom sẽ đón bạn đi
15’ sau…
Tom xuất hiện
- Nào, bây giờ bạn có thể kêu taxi tới Friedrich, và thỏa sức lựa chọn, nếu cần them tiền, call me ;)- Tom nháy mắt
- Ok , Tom, bây giờ hãy tiếp tục nghiên cứu những món đồ cổ của các bạn, tôi đi nhé, tôi thì khác, hehe, tôi chỉ thích thời trang thôi
- Hmm, okay!!!- Tom phá lên cười
Dạo quanh mua hàng chán chê tôi lang thang vào công viên chơi và ngồi đọc sách, sướng quá, đọc sách trong khung cảnh này mới lãng mạn và thích thú làm sao…
Thời tiết ở đây thật là kỳ lạ, thoắt nóng, thoắt lạnh, thoắt mưa, thoắt nắng, buồn cười thật…tôi thầm phàn nàn khi thấy trời bỗng dưng chuyển sang nắng gắt...
- Xin chào
- Xin chào- tôi giật mình
- Bạn đọc sách trong không gian này trông bạn thật dễ thương…
- Cảm ơn, tôi thích được yên tĩnh
- Vậy thì tôi sẽ không làm phiền bạn thêm, tạm biệt
- Cool- tôi thầm nghĩ
- Ôi, mưa, vừa mới nắng mà lại mưa ngay được, kỳ quá- tôi che cuốn sách lên đầu và đi tìm nơi trú mưa
- Nếu bạn không phiền, bạn có thể sử dụng chiếc dù này…- chàng thanh niên khi nãy xuất hiện.
- Tất nhiên là tôi cần- tôi tỉnh bơ chạy vào nấp dưới cái ô của anh ta
Chàng trai 28 tuổi ấy là S.Ehsani
Còn nữa : tôi , Tom và Adam