Thứ Ba, 29 tháng 1, 2008

TÌNH YÊU BẤT NGỜ


Written by Kireiina

Uyên quyết định nộp đơn xin việc làm tạm thời tại Quán trà đạo Hoshi của Nhật trong khi ôn tập chờ đến kỳ thi đại học sắp tới…
Khu phố Tây theo cách gọi của dân Sài thành là một con phố sầm uất, đông đúc và lộng lẫy lạ thường. Các nhà hàng đều có không gian nhỏ bé nhưng luôn dập dìu khách ra vào từ sớm đến khuya. Uyên thường kín đáo quan sát khách những lúc rảnh rỗi. Họ có đủ mọi quốc tịch, đủ mọi màu da. Thế nhưng khi vào quán trà đạo, không gian nơi đây đã làm họ trở nên nghiêm nghị, giống nhau đến lạ thường…
Nhờ vốn tiếng Nhật và tiếng Anh khá, Uyên nhanh chóng trở thành một trong những nhân viên chủ chốt tại đây. Khách khứa lui tới thường muốn được trò chuyện với cô, và tất nhiên, điều này khiến chủ quán cực kỳ hài lòng. Bằng chứng là lương làm việc của Uyên sau tháng đầu thử việc đã tăng gần gấp đôi.
***
Sài Gòn hôm nay mừa lất phất, cái lạnh se se không những không làm lượng khách tới đây giảm đi mà thậm chí còn nhiều hơn thường ngày. Uyên chú ý đến hai vị khách ngồi quầy bar uống rượu sakê. Người đàn ông là người Nhật, còn cô gái là người Việt Nam. Ông ta mỉm cười chỉ vào từng đồ vật trong quán và dạy cho cô gọi tên bằng tiếng Nhật.
- Kore wa Ochya desu – ông chỉ vào phía trong tách trà của cô gái (Đây là trà).
- Kore wa Kappu desu – ông ta chỉ vào cái tách (Đây là cái tách).
Uyên khẽ cười trước cách lặp lại ngọng nghịu của cô gái, nhưng cô không có thời gian để nhìn lâu bởi lại có thêm một vị khách vừa bước vào.
- Uyen san, konbanwa! Shibaraku desu ne! Okawari arimasen ka? (Chào buổi tối, cô Uyên! Lâu rồi mới gặp cô nhỉ. Cô vẫn khỏe chứ?)
Thì ra là khách quen của quán, Uyên cúi đầu chào duyên dáng:
- Yamaguchi san, konbanwa! Okagesamade. Vung Tau ryoko wa doo desu ka? (Chào anh Yamaguchi. Tôi vẫn bình thường. Chuyến đi du lịch Vũng Tàu của anh thế nào?)
Vị khách trao cho cô một hộp quà nhỏ, bọc giấy nhám màu trắng và không cài nơ theo đúng phong cách tặng quà truyền thống của người Nhật:
- Sabarashii desu ne! Uyen san, kore, kokoro bakari no desu ga…(Chuyến đi rất tuyệt! Cô Uyên, tôi chỉ có chút ít quà nhỏ gửi tặng cô…).
Uyên bối rối:
- Iya iya, sonna ni takai mono o moratte wa komari masu! (Ôi, tôi không dám nhận đâu)
Nhưng trước sự chân thành của ngài Tamaguchi, Uyên không thể từ chối. Cô dẫn khách vào một chiếc bàn xinh xắn, mời thực đơn và xin lỗi để bước ra mời tiếp một nhóm khách mới vừa đi vào.
***
Nhận tin vui đậu đại học, Uyên vui mừng không kể xiết. Nghỉ làm ở quán trà đạo, Uyên bước vào giảng đường với ước mơ trở thành một cử nhân ngoại thương. Vì nghỉ làm đột ngột nên cô không kịp tạm biệt những vị khách thân thiết của quán. Thời gian trôi qua, cô cũng dần quên bẵng đi những kỉ niệm về quán trà đạo năm nào…
***
Tại thủ đô Tokyo…
Uyên tất bật với một hợp đồng lớn của công ty cô đang làm việc. Với khả năng xuất sắc, cô được nhận vào vị trí C.E.O cho một tập đoàn Nhật Bản danh tiếng có chi nhánh tại Việt Nam. Và đây là chuyến xuất ngoại đầu tiên của cô nhằm cùng “công ty mẹ” bàn thảo kế hoạch ký kết một hợp đồng trị giá hàng tỷ USD cho một đối tác hàng đầu Âu châu. Lý do bởi ngài Tổng giám đốc công ty đang bận công tác dài ngày tại Hoa Kỳ. Ông yêu cầu Uyên thay ông giải quyết việc này bởi sự tin tưởng vào khả năng của cô gái trẻ.
Đi đâu Uyên cũng nhận được những ánh nhìn thân thiện và những cái bắt tay trìu mến. Tất cả hầu như đều chưa gặp mặt cô nhưng tên cô thì phần lớn đều đã nghe qua. Họ tỏ ra thán phục cô bởi bảng thành tích học tập xuất sắc và kỹ năng lãnh đạo, điều hành “tài không đợi tuổi”. Điều đó đã được chứng minh qua hàng chục hợp đồng lớn được Uyên thương thảo thành công chỉ trong vòng chưa đầy một năm làm việc tại công ty.
Sau nhiều cuộc họp có phần gay cấn, với sự quyết đoán, thông minh nhưng hết sức mềm dẻo của cô gái Việt Nam trẻ tuổi, phía đối tác Châu âu đã chính thức kí kết hợp đồng. Một lần nữa, tài năng của Uyên lại khiến mọi người thán phục.

***
- Mẹ ơi, mẹ đang làm gì đó? – Bé Hoshi chạy đến bên Uyên khi cô đang mở những trang nhật ký ngồi nhẩn nha đọc lại.
- Mẹ ngồi nghỉ một xíu mà. Thôi, mẹ con mình vô nhà làm cơm chờ ba về nghen. Hôm nay nhà mình có món Shushi, món oyakodonburi, còn có cả chả giò và canh chua cá lóc Việt Nam nữa. Con thích không?
- Dạ, con thích – bé Hoshi nhảy chân sáo, miện líu lo – con cũng giúp mẹ lấy trứng nha…
Uyên bật cười dắt tay con bước vào, bé Hoshi vừa đi vừa hát lảnh lót như chú chim sẻ nhỏ.
- Anh đã về rồi đây…
Bé Hoshi nhanh chân chạy ra mở cửa. Anh Yamaguchi nhấc bổng con lên và đi xuống bếp:
- Em đang làm cơm à? Anh có quà cho hai mẹ con đây. Cái này là của con, còn đây, của em nè
Uyên khẽ mở chiếc hộp xinh xắn, bên trong là một dây chuyền tuyệt đẹp với mặt dây khắc chữ nổi “Sadou”, nghĩa là “trà đạo”. Anh thì thầm:
- Kỉ niệm tròn 5 năm kể từ lần đầu tiên anh gặp em ở quán Trà đạo Hoshi. Aishiteru! (anh yêu em).
Cô hạnh phúc thốt lên:
- Anh vẫn còn nhớ sao?
Anh cười:
- Làm sao anh quên được, chỉ có em là hay quên và hay bắt lỗi anh thôi…
- Đâu có – Uyên khẽ chỉ vào cuốn nhật ký để gần đó, mắt long lanh – chỉ có anh mới đáng ghét. Ngày đó, em xin vào làm công ty, sao mãi đến một năm sau qua Nhật Bản em mới được gặp anh vậy hả ngài Tổng giám đốc? Anh biết vị trí C.E.O là em nắm giữ, vậy mà dám “lẩn tránh” không chịu gặp em, lúc nào cũng nhắn qua người khác nếu muốn bàn giao công việc. Tội anh là nặng lắm đấy…
Bé Hoshi đứng gần đó, cũng xúng xính với đôi bông tai mới, cười tít mắt:
- Ba mẹ ơi, Tết này cho con về Việt Nam nha. Con nhớ ông bà ngoại quá à…
Anh nhìn Uyên mỉm cười. Ngoài sân, nắng xuân lung linh, lung linh… vườn hoa anh đào lại sắp nở đầy…

Tiền!

Tiền!
Đang ngủ, thì nghe tiếng chuông điện thoại, mắt nhắm mắt mở gầm gừ:- Hello?

Đầu dây bên kia có tiếng của Tuyết:- Chị, em không ngủ được...

Mình thở hắt ra: - dào, uống viên thuốc an thần vào, cố mà ngủ, làm tao tưởng Erik

Em không ngủ được, ôi chị ơi, em mà thành công lần này em biếu chị 1 chiếc xe hơi..

Thôi, để đó mà xài, công cán gì, xe hơi có nhiều loại lắm biếu chị loại nào, hì hì, thôi em ơi, cứ từ từ, mấy cái này em mới đặt chân vào, đừng hy vọng nhiều quá, vỡ mộng đấy em ạ, lúc nào cầm trong tay rồi mới biết là chác chắn của mình, à mà này sao chồng em bảo tính mua căn hộ gì tới 20 tỉ ở quận 2 à? vào đấy làm gì, chán lắm, buồn thấy mồ, cho chị cũng không ở....

Vâng, nhưng nhà ấy đẹp lắm chị ạ, đảm bảo chị nhìn thấy cũng thích mê...

Uh, chắc không?

Em cũng không biết nữa, hihi, mà chị đâu có ở VN lâu nữa đâu mà, hehe, người ta đi nước ngoài rồi...

lol, mấy đứa nhóc ngủ cả chưa?

dạ rồi chị, em vừa cho mỗi đứa 1 trận mới chịu ngủ đấy

thôi ngủ đi

Không, em muốn tâm sự với chị, chị ơi em sung sướng quá, nếu mà em thành công lần này thì em ơn chị suốt đời, em sẽ kể với các con em là có 1 người luôn nói là mình chỉ là 1 người bình thường nhưng đã làm thay đổi cả cuộc đời chúng ta, đó là chị đấy

Buồn cười quá, em thật là trẻ con, chưa biết có dược không mà làm chị ngượng quá

1 tuần sau, mình gọi điện thoại cho Tuyết, nguyên nhân thất bại đã rõ ràng là do nó trong khi nó có thể tránh được những điều này nếu như nghe theo lời mình, nhưng nó đã sai, nó không biết rằng chỉ sai 1 ly là đi 1 dặm trong trường hợp của nó, sau khi mình nói, đầu máy bên kia im lặng thật dài mặc cho những tiếng trách móc của mình văng vẳng...

- Tuyết...

...im lặng

Mình quát to : Tuyết, làm sao vậy?

Em...em muốn xỉu quá chị ơi, em chết mất, em đặt bao nhiêu hy vọng và kế hoạch ở đó...mà bây giờ thì...nó nghẹn ngào khóc nấc...

Thôi nào, chẳng phải chị đã nói với em đó sao, thương trường là chêến trường mà, vả lại em chưa có kinh nghêệm, thôi thì hãy tự tích lũy lấy qua những lần tâất bại, mà này, lần này chị bỏ vốn ra cưứ có phải là em đâu

Lenh truy na


Có khi nào bạn cầm trong tay 1 tờ giấy lụa màu hồng đào và mồ hôi túa ra như vận động viên cử tạ chưa?

Chắc hẳn là có, và nếu 1 tháng bạn nhận được vài 3 cái tờ giấy đầy mùi nước hoa ấy cộng thêm mối lo ngại cho cái ví tiền vốn đã mắc căn bệnh viêm màng túi kinh niên quanh năm suốt tháng ấy thì chắc là bạn sẽ hết cả sĩ diện, cứ lờ đi cho xong chuyện...

Có những người mà mình chẳng còn nhớ mặt gọi tên, xa xôi cách trở, vẫn không quên gởi lệnh truy nã 1 đến vài lần cho đến khi đám cưới, cứ phải triệu tập bằng được mới tha, thậm chí còn lên lên xuống xuống" điệu đi" lolz, chẳng biết vì cái gì mà nhiệt tình thế...hihihi,

Vui buồn chuyện cưới xin:

Đám cưới Việt xưa và nay khác nhau như thế nào, waiting to see in my link late

"Phạnh đường"


"Phạnh đường" nghĩa là cái gì? tôi cũng chẳng hiểu, thế nhưng mà tôi thcíh dùng những cái từ tức cười này để chỉ một số việc mà người ta thường gọi là " cố đỉn", thái quá và những phần tử hâm hấp, chập mạch, tai ngược...

Nguồn gốc của " Phạnh Đường" ngôn môn này là do 1 lần đang ngồi trong bệnh viện tán gẫu với Bác sĩ Sâm, chợt có một " túy công tử" khệnh khạng bước vào hất hàm:- cho xin 20.000

Bác sĩ Sâm ôn tồn:- không có tiền đâu anh ơi, mời anh đi cho

- Ái chà, hai cái con phạnh đường này, xin có 20.000 mà cũng không cho, rồi đi vào

Mình hét lên:- Biến, biến ngay không thì bảo, muốn gây sự hả, cút ngay

Hic hic, gã lườm mình một cái rõ ghét và khệnh khạng đi, vừa đi vừa lẩm bẩm :- Khiếp quá, làm gì mà ghê thế, 2 con phạnh đường...có mỗi 20.000 mà cũng không cho...

hahaha, bố ông nội nó cũng chẳng hiểu nó nói cái dek gì




Hai ngày trước đây, có ghe 1 nhà hàng ở quận 3 ( không nêu tên, hihi) phần vì lịch sự mà cũng kệ , người ta làm ăn cũng phải có mánh khóe chứ, hehe, chuyện là thế này

Vừa an tọa đã thấy cái thức đơn dài ngoằng, đọc hoa cả mắt mà cũng vẫn chẳng thể nào hiểu nổi những món sơn hào hải vị ấy là gì, thế là nhắm mắt gọi bừa, hic hic, món đầu tiên được đưa ra có cái tên nghe rất tươi xanh :" Kim Kê Trên Thảo Nguyên" híc híc, chỉ đung 10 cái" kim ke" gà trống hấp cách thủy bày lên đĩa hẹ xào, căm thế không biết. Món thứ hai: Rồng xanh vượt đại dương : đố ai đoán ra nào? một đĩa rau muống xào, chẹp chẹp, tức lắm rồi đấy, mỹ từ quá đáng đấy, hmmm. Món thứ 3: Cá lóc nhảy đầm, bó tay, hai chú cá lóc được khía ra rất khéo và chiên lên cho thật giòn cùng với bột xù, vài thứ định vị cho cả 2 chú đứng lên cái đĩa xà lách, dựa vào nhau ra vẻ tình tứ lắm, vài cọng ngò rắc lên mình 2 chú nhìn cứ như dây hoa tigon, lãng mạn ra phết, bố khỉ, tức chết, đúng là nhà hàng phạnh đường...

Witten by Kireiina

Ghen!


Lâu lắm mới gặp lại anh bạn cũ Ciko người Italy tại Sài Gòn, chà, dạo này đẹp trai quá ha, mình cười lớn và vỗ vào vai hắn, cách đây hơn 1 năm cứ theo tán tỉnh mãi mà mình không đổ, gã từng bảo mình có phải là female không mà sao cứng đầu như male vậy, hehehehe

Ciko là một họa sĩ, gã có thể vẽ tất cả mọi trường phái và mình rất thú vị với nhữg bức tranh của gã, gã rất lãng mạn và ăn nói rất sexy không biết ngượng mồm là gì, lúc đầu, mình chửi gã là cái loại dirty, gã cứ nhe răng ra cười bảo: oh, sweetie, đó là bản năng tự nhiên của con người, tôi là người Châu âu, hehe, em hãy tập quen dần đi nếu như em có ý định kết hôn với 1 gã Châu âu nào đấy, hehehe

Gã từng hứa vẽ cho mình vài tấm chân dung, nhưng gã toàn kiếm cớ thoái thác, một lần, mình chạy ào vào xách tai gã lên : nào, Ciko, chúng ta bắt đầu nào

Gã la oai oái : ôi, sweety, vẽ cần phải có hứng thú tranh mới có hồn chứ

-Không cần, nghệ sĩ tài hoa vẽ kiểu gì cũng đẹp

- Omg...

- Hey, ciko, hurry...

Gã lại bắt đầu cười rất chi là nham nhở, hmmm- đang nghĩ gì thế, sexy boy?- mình trợn mắt


Gã không cười nữa, mặt nghiêm lại :- Vẽ tranh khỏa thân nhé, giờ thích vẽ cái kiểu đó hơn

Mình chạy lại gõ vào đầu gã: - Ciko, vẽ trong trang phục váy đầm mà không đẹp sao? you are so very naughty...

- Ohhh, thân hình của em rất sexy

- hehehe, thế thì vẽ bình thường thôi, vẽ khỏa thân là run nét cọ đấy

- omg, i want to kiss you very much

hmmm

Thế mà tranh cũng hoàn thành, bó tay, gã thậm chí vẽ 1 bức trong tư thế có mặc váy đúng y như mình đã mặc, một cái thì..chỉ có 1 miếng lụa vắt che ngang hờ hững

Mình ngượng quá đấm gã bùm bụp, gã không cười, mặt gã nghiêm túc kinh khủng : Vậy là em sẽ ở bên tôi mãi mãi, hãy nhớ là tôi sẽ treo nó ở đầu giường, sweetie

Gã giữ bức tranh ấy thật, đôi lần sau đó chát với nhau mình vẫn nhìn thấy bức chân dung của mình ở tận nước Ý xa xôi, gã vẫn thế, vẫn dành cho mình những tình cảm ngọt ngào và thừa nhiệt tình của gã

Hôm qua, gã đưa mình coi tấm hình gã đang lướt ván, gmmm, ghét, hehehe

Hôm nay chắc gã vẫn đang bận rộn gì ở ngoài Đà lạt, rủ mình đi mà mình mắc kẹt, cái gã hâm hấp này trước khi đi còn kêu mình bỏ vào balo của gã ít clopheramin và smecta, Antibio..hahaha, sang vietnam lần nào gã cũng dính 3 cái bệnh thổ tả ấy vì không hợp khí hậu, bữa ăn thì lại thích đi lung tung, ghé bất kỳ chỗ nào, hic hic





Buổi trưa mình kể lại chuyện này cho cái gã "maize" của mình nghe, gã chăm chú nghe xong rồi bình luận : Sao em lại không thích cậu ấy?

- Sao hả? sao anh không thích những cô gái khác mà lại thích em?

- Tại vì em thông minh, honey, và em hoàn hảo

- Anh nói dối, làm gì có ai hoàn hảo...

- Với ai, anh không quan tâm, nhưng với anh, em là" the most in the world"

- Những lời ngọt ngào thường là dối trá, người ta bảo thế...

- Vậy em nghĩ thế nào nào? cho anh biết..

- Em không biết

- Hỏi trái tim của em đi, my sweet lady

Ghen!

Lâu lắm mới gặp lại anh bạn cũ Ciko người Italy tại Sài Gòn, chà, dạo này đẹp trai quá ha, mình cười lớn và vỗ vào vai hắn, cách đây hơn 1 năm cứ theo tán tỉnh mãi mà mình không đổ, gã từng bảo mình có phải là female không mà sao cứng đầu như male vậy, hehehehe

Ciko là một họa sĩ, gã có thể vẽ tất cả mọi trường phái và mình rất thú vị với nhữg bức tranh của gã, gã rất lãng mạn và ăn nói rất sexy không biết ngượng mồm là gì, lúc đầu, mình chửi gã là cái loại dirty, gã cứ nhe răng ra cười bảo: oh, sweetie, đó là bản năng tự nhiên của con người, tôi là người Châu âu, hehe, em hãy tập quen dần đi nếu như em có ý định kết hôn với 1 gã Châu âu nào đấy, hehehe

Gã từng hứa vẽ cho mình vài tấm chân dung, nhưng gã toàn kiếm cớ thoái thác, một lần, mình chạy ào vào xách tai gã lên : nào, Ciko, chúng ta bắt đầu nào

Gã la oai oái : ôi, sweety, vẽ cần phải có hứng thú tranh mới có hồn chứ

-Không cần, nghệ sĩ tài hoa vẽ kiểu gì cũng đẹp

- Omg...

- Hey, ciko, hurry...

Gã lại bắt đầu cười rất chi là nham nhở, hmmm- đang nghĩ gì thế, sexy boy?- mình trợn mắt


Gã không cười nữa, mặt nghiêm lại :- Vẽ tranh khỏa thân nhé, giờ thích vẽ cái kiểu đó hơn

Mình chạy lại gõ vào đầu gã: - Ciko, vẽ trong trang phục váy đầm mà không đẹp sao? you are so very naughty...

- Ohhh, thân hình của em rất sexy

- hehehe, thế thì vẽ bình thường thôi, vẽ khỏa thân là run nét cọ đấy

- omg, i want to kiss you very much

hmmm

Thế mà tranh cũng hoàn thành, bó tay, gã thậm chí vẽ 1 bức trong tư thế có mặc váy đúng y như mình đã mặc, một cái thì..chỉ có 1 miếng lụa vắt che ngang hờ hững

Mình ngượng quá đấm gã bùm bụp, gã không cười, mặt gã nghiêm túc kinh khủng : Vậy là em sẽ ở bên tôi mãi mãi, hãy nhớ là tôi sẽ treo nó ở đầu giường, sweetie

Gã giữ bức tranh ấy thật, đôi lần sau đó chát với nhau mình vẫn nhìn thấy bức chân dung của mình ở tận nước Ý xa xôi, gã vẫn thế, vẫn dành cho mình những tình cảm ngọt ngào và thừa nhiệt tình của gã

Hôm qua, gã đưa mình coi tấm hình gã đang lướt ván, gmmm, ghét, hehehe

Hôm nay chắc gã vẫn đang bận rộn gì ở ngoài Đà lạt, rủ mình đi mà mình mắc kẹt, cái gã hâm hấp này trước khi đi còn kêu mình bỏ vào balo của gã ít clopheramin và smecta, Antibio..hahaha, sang vietnam lần nào gã cũng dính 3 cái bệnh thổ tả ấy vì không hợp khí hậu, bữa ăn thì lại thích đi lung tung, ghé bất kỳ chỗ nào, hic hic





Buổi trưa mình kể lại chuyện này cho cái gã "maize" của mình nghe, gã chăm chú nghe xong rồi bình luận : Sao em lại không thích cậu ấy?

- Sao hả? sao anh không thích những cô gái khác mà lại thích em?

- Tại vì em thông minh, honey, và em hoàn hảo

- Anh nói dối, làm gì có ai hoàn hảo...

- Với ai, anh không quan tâm, nhưng với anh, em là" the most in the world"

- Những lời ngọt ngào thường là dối trá, người ta bảo thế...

- Vậy em nghĩ thế nào nào? cho anh biết..

- Em không biết

- Hỏi trái tim của em đi, my sweet lady

Thứ Năm, 24 tháng 1, 2008

Tan Vỡ

Loan siết chặt thằng bé vào lòng, nàng mím môi để khỏi bật ra tiếng khóc trước khi thằng bé chạy về phía ba, nàng rủ rỉ nói với con những điều mà một đứa bé 8 tuổi vẫn chưa đủ hiểu, như sợ mai này nàng sẽ không gặp lại nó nữa...

Thằng bé rúc đầu vào ngực nàng, ngây thơ:- Mẹ đi công tác về nhớ mua cho con nhiều quà nghen!

Xoa đầu con, Loan nghe lòng đau đớn xót xa, cố nuốt nước mắt, nàng gật đầu dịu dàng ;- Ừ, con ở nhà nhớ phải chịu khó học bài, ngoan, mẹ mà thấy con không ngoan là mẹ không về đâu...

- Mẹ ơi, con sẽ ngoan mà
Giỏi lắm, con trai của mẹ, mẹ sẽ nhớ con lắm, con phải biết rằng mẹ yêu con nhiều lắm, nghe hôn?

Nam bước đến :- thôi đủ rồi, chúng ta về thôi...

Tuấn ôm mẹ 1 cái thật mạnh và chạy về phía ba, 3 con người đi về 2 hướng khác nhau, những suy nghĩ toan tính khác nhau cho cuộc sống tự do của mình, chỉ còn ánh mắt con trẻ cứ ám ảnh va gợi cho Loan cả con đường dài cay đắng nàng vừa trải qua...

Ngày ấy...
Loan là một hoa khôi nổi tiếng xinh đẹp...

còn nữa...

Thứ Ba, 22 tháng 1, 2008

Love happens


Mùa thu sang, mang theo chút se lạnh buổi chiều tối heo may, thổi bay đám sương màu lam trải rộng một góc trời...
Em cứ ngồi như thế, yên lặng trên sân thượng, mơ màng nhìn ánh trăng hắt đều trên sân , khóm mẫu đơn bắt đầu tỏa ra mùi thơm thanh khiết dịu dàng, tiếng côn trùng đâu đây rả rích, em cứ thế nhớ mà không thể trốn chạy với nỗi cô đơn..
Kéo chiếc áo khoác mỏng quấn quanh người thêm một lần nữa, khẽ co ro, thầm nhớ và thầm xâu chuỗi những tháng ngày thơ mộng vào từng trang nhật ký..
Dòng người vẫn hối hả trên phố, từng đôi tình nhân sánh vai nhau, tay trong tay, bước chân chậm nhẹ êm đềm, em khẽ mỉm cười...lòng xôn xao nhớ những buổi chiều bên anh...
Chiều nay, sao em lại buồn thế nhỉ, mới xa anh có một ngày thôi mà đã nhớ nhung thé này, lỡ mai này...ôi em tự hỏi rồi lại trách mình nghĩ quẩn...
Giờ này, không biết anh đang làm gì nhỉ, định gọi điện cho anh nhưng rồi lại thôi, đôi lúc, gặm nhấm nỗi nhớ xem mình nhớ đến bao nhiêu cũng là một cái thú rất riêng và trẻ con, rồi tự hỏi sao lại cứ đặt mình vào cái hoàn cảnh khắc nghiệt như thế nhỉ, dẫu rằng chỉ cần nhấc máy lên...
''Anh có hay nhớ về những ngày đầu gặp gỡ không?''- em thường hay hỏi anh như thế và bị anh nhéo mũi hoài mà vẫn không bỏ được cái tật ấy
Chiều Berlin năm ngoái, mọi thứ dường như còn rất mới mẻ
Adam với tôi là bạn, những người bạn đúng nghĩa, chúng tôi quen nhau khi ông đến Việt Nam trong một lần đi dự đám cưới chị bạn của tôi, cũng là cháu dâu của ông …
Tiệc diễn ra tại Amara, năm ấy tôi mới 18 tuổi, vừa trải qua một mối tình với Zhou, mối tình đầu của tôi, và Adam thì 38 tuổi, single dad…
Đêm hôm ấy, tôi biết mình rất đẹp trong bộ váy dạ hội bằng ren màu đỏ vừa xách về từ Diamond Plaza , kiểu dáng rất gợi cảm, hồi ấy tốc tôi rất dài, bới cao, chân đi giày cao gót, trang sức lộng lẫy, tôi thừa biết rằng mình đang là tâm điểm của sự chú ý, ngay cả tôi cũng bất ngờ trước vẻ đẹp của mình sau khi bước ra khỏi bàn trang điểm, hix, người đẹp vì lụa, lúa tốt vì…, ối, chứ cứ để thế mà không trang điểm chắc gì mấy chàng Tây cứ theo đuôi hỏi chuyện hoài…( đấy là nói thật, hix)
Tuy nhiên, người ta càng vui bao nhiêu thì tôi lại càng buồn bấy nhiêu, tôi nhớ Zhou, nhớ thật nhiều, và chỉ muốn khóc, nhưng tôi vẫn cố làm ra vẻ không có chuyện gì, tuy nhiên, đôi mắt buồn của tôi không qua được ánh mắt tinh tường của Adam…
‘’Lòng cuồng điên vì nhớ,
ôi đâu người, đâu ân tình cũ,
chờ hoài nhau trong mơ,
nhưng có bao giờ thấy nhau lần nữa,
một mùa thu xa vắng,
như mơ hồ, về trong đêm tối,
cố nhân xa rồi…’’
Gần cuối buổi tiệc, tôi cáo từ về trước, đúng ra chỉ cáo từ chủ nhân và trốn ra ngoài vì quá nhiều người săn đón và đăng ký :
“đêm nay anh đưa em đưa về,…chắc là để cùng thưởng thức: đường khuya sao trời lấp lánh’’…
Khi chiếc taxi vừa dừng trước cửa nhà , tôi trả tiền bước xuống đã thấy Adam phía sau, quái lạ, chuyện gì thế này, tôi ngạc nhiên thốt lên:
- Adam?
- Vâng
- ưng tôi không thể hiểu được…chuyện gì đã xảy ra và tại sao ông theo tôi về nhà? tôi không giấu được vẻ ngạc nhiên…
- Tôi chỉ cảm thấy cô không được vui, và cảm thấy lo lắng cho cô nên đã đi theo cô, xin thứ lỗi, nhưng cô có khuôn mặt rất lạnh lùng, và điều đó thật là đặc biệt và ấn tượng với không chỉ riêng tôi mà tôi chắc chắn rằng với tất cả những người đàn ông ở đó…
- Ồ? thật vậy sao? cảm ơn ông rất nhiều, ông quá khen làm cho tôi ngượng quá, phụ nữ Châu âu đẹp lắm,nếu tôi ở đất nước của ông, tôi chỉ là số không thôi, nhưng tôi không sao, thật mà, ông có thể về được rồi, một lần nữa xin cảm ơn ông đã quan tâm!
- Vâng, thôi được rồi, tốt lắm, vậy bây giờ tôi sẽ không làm phiền cô thêm nữa, nhưng, cho phép tôi hỏi ngày mai cô có rảnh không?
- Tôi chẳng bao giờ rảnh cả
- Oh, thôi được, trưa ngày mai tôi sẽ mời cô đi ăn, mong cô đừng từ chối…
- Ok, tạm biệt, tôi trả lời nhát gừng,
- Chúc cô ngủ ngon..
- Cảm ơn ông, chào ông, chúc một buổi tối vui vẻ…
Vừa tắm tôi vừa nhớ lại buổi tối, thực ra tôi không cười nhiều, chẳng nhìn ai quá 1 giây cả, nhìn thì đúng là lạnh lùng thật, ôi, nhưng mà không phải thế đâu, tôi rất ngọt ngào đấy, hahahaha, bất giác tôi bật cười,
Vừa sấy tóc tôi vừa đọc tin nhắn, bó tay, toàn những số điện thoại kèm theo địa chỉ email lạ hoắc, aww, hóa ra là thế, mấy anh chàng ở buổi tiệc xin kết bạn, hix, tôi nhăn trán: những ai vậy nè?
Vừa lúc ấy lại có điện thoại, khiếp quá, ai cũng nhao nhao hỏi một câu duy nhất:
- ‘’Người đẹp, em trốn đi đâu rồi’’…,
Lol, may quá, may mà trốn được về nhà, đấy, lại vẫn gọi mình là người đẹp đấy, hix, mình có thấy mình đẹp đâu? Mà sao người ta cứ nói thế nhỉ, ngại chết đi được, ừh, nhưng mà cũng.. thích…không thích sao được? hi hi, hơi ngoài lề chút, hix, chả là đi ra ngoài chợ thì cả chợ ( ấy là nói quá lên ) các bà các chị được dịp xì xào : đẹp quá, trời ạ, con nhỏ này có dáng người mẫu nhỉ, hay: ‘’tóc uốn sành điệu như mấy ‘’con’’ vẫn quảng cáo trên báo phụ nữ ấy, trang điẻm BB Thiên Nga ấy, hay là ở Thiên Nga ra?’’
Ôi, tôi muốn lăn ra cười quá đi mất, còn cái bà bán sữa đậu nành thì : Cháu là diễn viên múa hả, cô nhìn thấy cháu trên ti vi rồi đó, đẹp quá, bố mẹ đẻ được cô con gái như thế mới bõ cái công…chặc, thích nhỉ, nhìn thích thế không biết các bà nhỉ…Lần nào ghé mua bông về chưng cũng ngại, nào là,: ‘’chị ơi, sao chị đẹp thế’’, chị có phải làm gì không mà nhìn chị sướng thế’’. Khiếp, ngại thế không biết, ra tiệm thuốc tây để mua thuốc thì: ‘’ôi, chị ơi, mê nhất cái dáng chị đấy, nhìn chị thời trang với lại sành điệu quá, nhìn thích thiệt đó, em là đàn bà con gái em còn thấy mê nữa là’’…ôi cả nhà ơi, tôi thậm chí không cả dám đi ra chợ nhiều, ngượng quá, lần nào cũng được bơm lên như một quả bóng bay, nghe khen phát chán cả lên, riết rồi bây giờ chẳng thích nghe ai chê khen gì nữa…hết khen đẹp lại khen giỏi, lần nào đi mua thuốc tây là lần ấy người bán cứ xanh hết cả mặt: Khiếp, chị mua toàn thuốc đắt tiền, mấy loại hàng này trước nay em hỏng có bán, nhưng từ khi có chị đặt hàng là em cứ lấy về để đấy bán dần, nhưng chủ yếu cũng chỉ bán cho chị thôi, ở đây người ta dùng thuốc nội không hà, em hỏng thấy chị đưa đơn bác sĩ ra mà ghi trúng phóc , chị nè, chị học Y dược ra phải không chị?
- Hi hi, dù sao đi nữa, nghe cũng sướng…Nhưng lạc đề roài, cứ mải khen mãi,… Đấy, cả nhà ạ, gì chứ cái khoản mà ca ngợi bản thân ấy mà, thì em có nói đến sang năm cũng không hết, hix, nhiều người bảo em là lớn rồi mà tính tình cứ như con nít, ấy thế mà em vẫn chứng nào tật nấy, đanh đá cá cầy, chằn lửa một cây ( nghệ danh của em là : (Người đẹp chằn lửa mà ) hix, nghe chối thế không biết, lại nhớ ngày trước có mấy thằng con trai đi theo tán tỉnh, huýt sáo sau bước chân em, em định quay sang cho một trận vì cái tội ồn ào thì :hé hé..thế là anh chàng ở bên cạnh ( có vợ roài )nói oang oang: Chằn lửa đấy, đừng có đông vào mà dại người mấy thằng kia, hi hi,bác nào có góp ý gì thì góp ý, em xin nghe, nhưng em cũng xin được nói trước là ngoài những tật xấu kể trên, em còn mắc một chứng bệnh kinh niên không thể sửa đổi mà ngày càng trầm trọng lên, đó là bệnh thù dai và thù vặt, ai mà nói gì không vừa ý là e.. hèm…, ha ha ha, nãy giờ đùa cho nó vui cửa vui nhà, em vào đề đây, nào bác nào muốn nghe nào…
- Em kể đến đâu rồi ấy nhể các bác nhẻ, à, nhớ rồi…
*****
Chúng tôi là bạn, từ ngày ấy, thân thiết, chia sẻ với nhau mọi chuyện từ chuyện hàng ngày đến chuyện tình cảm, quan điểm, suy nghĩ, hầu như chúng tôi không giấu giếm nhau điều gì, bởi vì khoảng cách về tuổi tác quá lớn nên tôi chỉ coi Adam như một người bạn lớn, giàu có và tốt bụng…
Tôi thường xuyên nhận được những món quà của Adam, chẳng vào một dịp trọng đại nào cả, mặc dù mấy lần từ chối nhận quà vì quá ngại, yêu cầu chuyển hoàn lại người gởi của tôi bị từ chối, Adam vẫn gởi quà đều đặn, và xin tôi hãy coi đó là điều bình thường, bởi vì đó là niềm vui của ông…
Adam là người biết rõ về tôi nhất, ông hiểu được từng cái nhăn mặt của tôi, dù chỉ qua webcam, nhớ được từng sở thích nhỏ của tôi,… và thực sự đó là một người tuyệt vời, giá như ông ấy còn trẻ, tôi thầm tiếc…
Tuy nhiên, chúng tôi vẫn chỉ là những người bạn, không hơn, không kém, tôi có thể hỏi Adam về mọi thứ để nhận được những câu trả lời nhanh gọn và thỏa đáng nhất, và điều đó làm cho tôi cảm thấy thực sự hài lòng…
Chủ nhật nào tôi cũng nhận được một bó hoa tươi thắm, tính đến nay, lượng bình thủy tinh dùng cho cắm hoa nhiều đến nỗi tôi phải xếp nó vào một cái thùng carton loại lớn..
Nhớ lại sinh nhật vừa rồi, Adam gởi mang đến cho tôi cả một rừng hoa, huhu, hơn 2 chục bó chỉ tiếc là có cả hoa héo trộn lẫn vào, sau khi hí hửng gọi điện về hỏi tôi có thích hay không thích, tôi càu nhàu ( khổ, cái tính tôi nó hay càu nhàu) :
– hmmm, Adam, hoa gì mà héo quá chừng, hết flowers shop rồi sao?…
Adam nhăn mặt…không phản ứng gì và kêu tôi chờ vài phút
Khoảng10 phút sau, tôi nhận được một cuộc điện thoại:
- Vui lòng cho phép chúng em mang đến cho chị những bông hoa khác, rất tiếc vì đã làm chị phiền lòng, nhưng chắc là do lỗi vận chuyển, thành thật xin lỗi chị và mong chị nhận cho, Mr Adam là khách hàng thường xuyên, xin chị nói giùm một tiếng để ông ấy thông cảm cho chúng em
- Hmm, đấy, ăn nói cứ ngọt như mía ấy nhỉ, : thôi được- tôi nói…
-
*****
Sinh nhật ấy là nhiều hoa nhất…
Adam vẫn đích thân sang tận nơi chúc Tết tôi mỗi năm, tuy nhiên, tôi thì chưa bao giờ, mặc dù Adam mời rất nhiều lần…
Hãy đến đây thăm nước Mỹ, và hãy ở lại, nếu bạn thích, mùa Noel năm nay có vẻ không lạnh lắm, nhưng tôi hy vọng đến ngày Noel chúng ta sẽ cùng thưởng thức White Christmas
Tôi đồng ý…
Dịp ấy là Noel
Adam sống tại New Hampshire, và công việc đầu tiên của tôi là chào tất cả mọi người, xem nào, bằng ấy người, bằng ấy gia đình thì bằng ấy những bữa tiệc đông đúc, bằng ấy những cái ôm hôn và siết chặt, … ew, kinh khủng quá, chào như thế thì mất Jin con nhà người ta mất …hehe
Adam sống trong 1 ngôi nhà rộng lớn và xinh đẹp, vườn rộng thênh thang với thảm cỏ dày mượt, xanh mướt như nhung, các lối đi cũng được thiết kế tinh xảo, nhà thì trải thảm từ trong ra ngoài, đầy mèo và sóc, hehe, thích lắm, ở nơi này khá yên ả
- Hãy xem, tôi đã trồng cho bạn một góc vườn đầy những loại hoa mà bạn yêu thích- Adam ân cần…
Sáng ra, tôi thường ngủ nướng và thức dậy với tất cả mọi thứ đã sẵn sang, từ việc bàn chải đánh răng cũng đã được nặn sẵn kem đến café và breakfast, khi ấy, Adam đã rời khỏi nhà và lái xe tới Siêu thị điện tử nơi ông làm chủ
Vì vậy chiều hôm nay vừa thấy Adam, tôi nói ngay :
- Adam, tôi không muốn như thế, tôi muốn tự mình làm việc , bạn không nên bận tâm đến tôi quá như thế
- ồ, không, đó là hạnh phúc của tôi, bạn biết không, nữ hoàng của tôi
- Chúa ơi, bạn nói gì thế? Adam?
Tôi cảm thấy bất ngờ, kỳ thiệt, sao tôi có thể vô tư như thế nhẩy?
- Nothing!!! Hôm nay Tom về, bạn sẽ đi đón Tom cùng tôi chứ?- Adam đánh trống lảng…
- Tất nhiên rồi, vậy chúng ta có làm món gì để chào đón cậu ấy không?
- Bạn không cần bận tâm về chuyện ấy, bây giờ bạn là Boss
- Buồn cười quá, vậy thì sao nào?
- Chúng ta sẽ đón Tom, và ghé vào một nhà hàng nào đấy, ok?
- Okay!!!
Adam bảo tôi ngồi ngoài vườn chơi, trong lúc ấy thì ông làm món Salad truyền thống, chiếc ghế ngoài trời được thiết kế rất tuyệt, hồ bơi trong xanh, mát mẻ, hôm ấy, thời tiết rất ấm áp và dễ chịu,
Ăn nhẹ xong, chúng tôi lái xe ra khỏi nhà để đi đón Tom
Cuối cùng thì Tom cũng xuất hiện, wow, một chàng trai tuyệt vời…
- Tom thật đẹp trai, Adam- tôi nói
- Vâng, một bản sao của tôi, Adam cười
- Xin chào Kireiina- Tom bước lại gần phía chúng tôi và nở một nụ cười thân thiện
- Chào Tom, rất vui được gặp anh, chúng ta đi thôi…
Tom lớn hơn tôi 2 tuổi, cao 6, 2 feet , da trắng như sữa…hihi, nhìn lại làn da Châu á của mình, tôi thấy thật chán
Sau bữa tối tại Bombay Star, một nhà hàng Ân, chúng tôi về nhà và cùng nhau xem Tivi, Tom hào hứng:
- Thật tuyệt khi có một người phụ nữ ở trong nhà
- Hahaha, vậy thì hãy lấy vợ đi, Tom- Adamcười vang
- Well, sẽ rất tuyệt đấy, Tom, tôi cũng nghĩ thế…- tôi tiếp chuyện
Tom cười tít:
- hmm, đúng thế…
Chúng tôi đã có một buổi tối rất vui vẻ và tràn ngập tiếng cười
Adam lái xe ra khỏi nhà vào lúc 8h sáng, một con người của công việc.
Tom đã dậy trước tôi và đùa khi nhìn thấy bộ dạng lừ đừ của tôi:
- Chào công chúa, hy vọng bạn đã có một giấc ngủ ngọt ngào
- Cảm ơn Tom, bạn đã ăn sáng chưa?
- Chưa, tôi đợi Kireiina dậy ăn cùng cho vui
- Làm phiền Tom quá, vậy chờ tôi một chút nhé, tôi sẽ đi đánh răng và quay lại ngay
- Không sao, tôi chờ được mà, đừng khách sáo- Tom nheo mắt
Đang ăn chợt Tom có điện thoại
- Kireiina này- Tom vừa đưa một miếng bánh mỳ nhỏ vào miệng vừa nói
- Vâng- tôi đáp
- Chúng ta sẽ ăn tiếp và sau đó thì tôi có chút việc phải đi ra ngoài, ở nhà một mình có buồn không?
- Đương nhiên là buồn rồi, nhưng không sao, tôi sẽ ra siêu thị chơi và sau đó ra công viên ngồi- tôi mỉm cười
- Wow, thật dễ thương, tôi sẽ đi ra ngoài bằng xe đạp, hay là đi cùng tôi nhé?
Chúng tôi rong ruổi trên đường bằng chiếc xe địa hình trên con đường tràn ngập bóng cây, rất nên thơ và lãng mạn, lâu lâu Tom phải dừng lại để đợi tôi, cứ một đoạn chúng tôi lại nghỉ, và Tom lại trêu tôi:
- Phiền quá đi mất, hmm nếu mà tôi không cho bạn đi theo, hẳn tôi đã tới nơi lâu rồi, hehe
Tôi dứ nắm đấm vào Tom, Tom vờ sợ hãi:
- Kireiina, tôi sợ rồi
Thật là vui…
***
Adam, Tom, và Scott rủ tôi đi Berlin chơi
Mọi người cứ thích ra thăm thú phố phường và mua những món đồ cổ quái dị ở khu chợ trời và ngắm ngiá bàn tán mãi mà không biết chán, ối, có cho mình thì mình cũng vứt, để cho rác nhà...hix
Mọi người đi lâu quá nè, biết vậy nãy mình đi theo cho rồi- tôi bắt đầu sốt ruột và gọi điện cho Adam
- Oh my god, tôi không muốn chờ nữa, Adam
- Oh ok, Kireiina, bạn có muốn đi mua sắm 1 số hàng thời trang không? ở Berlin có rất nhiều thứ cho bạn lựa chọn…chờ một chút tôi hoặc Tom sẽ đón bạn đi
15’ sau…
Tom xuất hiện
- Nào, bây giờ bạn có thể kêu taxi tới Friedrich, và thỏa sức lựa chọn, nếu cần them tiền, call me ;)- Tom nháy mắt
- Ok , Tom, bây giờ hãy tiếp tục nghiên cứu những món đồ cổ của các bạn, tôi đi nhé, tôi thì khác, hehe, tôi chỉ thích thời trang thôi
- Hmm, okay!!!- Tom phá lên cười
Dạo quanh mua hàng chán chê tôi lang thang vào công viên chơi và ngồi đọc sách, sướng quá, đọc sách trong khung cảnh này mới lãng mạn và thích thú làm sao…
Thời tiết ở đây thật là kỳ lạ, thoắt nóng, thoắt lạnh, thoắt mưa, thoắt nắng, buồn cười thật…tôi thầm phàn nàn khi thấy trời bỗng dưng chuyển sang nắng gắt...
- Xin chào
- Xin chào- tôi giật mình
- Bạn đọc sách trong không gian này trông bạn thật dễ thương…
- Cảm ơn, tôi thích được yên tĩnh
- Vậy thì tôi sẽ không làm phiền bạn thêm, tạm biệt
- Cool- tôi thầm nghĩ
- Ôi, mưa, vừa mới nắng mà lại mưa ngay được, kỳ quá- tôi che cuốn sách lên đầu và đi tìm nơi trú mưa
- Nếu bạn không phiền, bạn có thể sử dụng chiếc dù này…- chàng thanh niên khi nãy xuất hiện.
- Tất nhiên là tôi cần- tôi tỉnh bơ chạy vào nấp dưới cái ô của anh ta
Chàng trai 28 tuổi ấy là S.Ehsani
Còn nữa : tôi , Tom và Adam

Tôi đi thuê văn phòng


Cháu đẹp quá, đó là câu chào đầu tiên của một người hàng xóm mới, nơi mà mình vừa dời văn phòng đến, mình mỉm cười, lạ thật, phát ngại lên mất thôi, bà ấy cứ nhìn trộm mình , và sang phụ dọn dẹp lăng xăng với đám nhân viên, đoạn, bà hỏi:- Cháu sống ở nứơc ngoài mới về nước mở công ty hả?- Dạ không, công ty con thành lập từ 2001 lận, thím àhBà lại nói:- Chặc, mới thấy đó, tướng coi đã thiệt đó chớ, mới bây nhiêu tuổi mà đã là giám đốc, sướng thiệt, trờy ơi coi kìa, đi cái guốc cao như vậy mà không sợ té hả, dễ tới 10 phân, chặc, ..., vậy cưng có nhiều bồ không? Dạ, con hổng ham ba vụ đó thím ơi, con thích sống tự do hơn- chết chửa, bả nói chuyện thiệt thà thấy ớn- Ưà, có lẽ vậy, cưng hổng muốn, chớ cưng mà muốn thì có mà đuổi đi không hết hen- bà gật gù- Dạ, con hổng nghĩ vậy đâu, con thấy con cũng bình thường thôi mà thím- Sao mà khiêm tốn thế con, con gái đẹp là có phước lắm đó- Con thấy nét của thím cũng đẹp thiệt đó, ngày xưa chắc thím cũng đẹp lắm phải không thím? mình vừa luôn tay bài trí văn phòng vừa tiếp chuyện- Ôi dào, bà già rồi mà đẹp cái gì, mà này, sao không cặp với mấy thằng chuyên gia? tụi nó giàu lắm, ở đây có mấy đứa lên đời luôn đó, mà tụi nó xấu hoắc àh, cỡ khôn ngoan , vừa đẹp, vừa khéo léo như bây, chắc là khối thằng chết mê chết mệt..- Nghe bả nói mình mệt thiệt...- Con hổng có ưa chuyên gia thím ơi, bạn con người nứoc ngoài nhiều lắm, họ làm chủ không hà, mà tại cái số con chưa tới, tự do chả khỏe hơn hả thím, muốn đi giờ nào thì đi, thích về giờ nào thì về, lấy chồng xong chỉ nội lo cơm nước đã hết ngày- Sao cái gì cũng đẹp thế này nhỉ, bà cứ trầm trồ trước những món đồ trang trí phòng, cái đèn này đẹp quá hả cưng, cưng mua ở đâu vậy, mắc tiền lắm hả?- Cái này con mua ở Hội An đó thím, cũng hổng có mắc, khoảng 200 thôi thím à- Ôi, thích thế nhỉ, ồ, cái cuốn sách dạy nấu ăn này hay quá ta ơi, cho thím coi chút nghen- Con cũng ít nấu nướng lắm, với lại những món đó con biết cả rồi, biếu thím luôn đó, thím HaiBà sung sướng cười rất tươi cảm ơn và cáo lui:- Cảm ơn nghe con, mày rộng rãi và tốt bụng quá, đẹp cả người cả nết, thôi giờ thím về nghen, cho tụi bây dọn dẹp, chớ tao ở đây làm tụi bay bận thêm, cần gì cứ hú một tiếng, thím hoặc chú luôn có mặt ở nhà, tụi tao phụ giúp cho, có cần lên công an làm thủ tục giấy tờ gì thì cứ nói chú, ổng làm cho, ổng làm trên phường mà, giấy tờ gì cũng qua, nhanh gọn lắm- Dạ, cho con cám ơn thím Hai trước...Bà phẩy tay:- Có gì đâu, trước lạ sau quen thôi mà, thôi, thím về nghen....

Thứ Hai, 21 tháng 1, 2008

Missing you


Đã bao chiều trời không có anh, em đạp xe về đếm vòng quay, thiên đường xưa giờ xa vắng anh bỗng nghe lòng hiu quạnh….
Đã bao lần em đi về một mình trên con đường này, nỗi nhớ cứ cào xước khiến con tim chảy máu…
Hôm nay tan học sớm vì cúp điện, em ôm tập đi bộ về nhà, đôi lúc em có hứng thú đi bộ như thế này, cuối đông rồi, chiếc áo nỉ dễ thương anh tặng em nhân ngày đầu tiên của mùa đông anh sống ở Việt Nam đang : ‘thay anh ôm lấy em giùm anh những lúc không anh “, anh là thế, luôn tìm ra các loại ngày trong năm để hợp thức hóa món quà mà mình trao tặng ,để ngưòi nhận bớt ngại ngùng, Hơn 2 năm sống trong tình yêu của anh, em mới biết được thế nào là hạnh phúc khi người ta yêu, đó là cảm giác tuyệt vời nhất trên thế gian.
Từ khi yêu anh, em mới hay tình yêu có một sức mạnh diệu kỳ, mới cảm nhân được cảm giác rộn rã của con tim khi nhìn thấy bóng dáng người yêu, cảm nhận được nhịp đập rung cảm giữa hai con tim của hai người khác phái xa lạ..và.. dể không phải ngạc nhiên khi đọc những câu truyện tình yêu bất hủ, và diệu kỳ như Roméo & Rulliet , phá tan đi sự nghi ngờ trước kia khi xem những bộ phim lãng mạn, trong lành như như Titanic…không ngạc nhiên trước nhưng sự cao thượng , cho đi mà không hề tính toán, những vũ điệu tình yêu đẹp nhất thế gian mà em đã từng tưởng rằng chỉ là thêu dệt và chỉ có trong mơ ……….. để không còn cười vì khó chịu hợăc ngạc nhiên trước những mối tình đơn phương luôn sẵn sàng làm mọi thứ để cho người mình yêu được hạnh phúc…
Đêm nay đi dưới ánh đèn vàng, em nhớ anh, nỗi nhớ không thể miêu tả đươc bằng lời, em chỉ biết rằng em nhớ anh, thật nhiều…nhớ những lúc chung bước bên nhau, đêm đông dẫu giá lạnh nhưng tay trong tay, cười nói rộn ràng, những nụ hôn vội vang ấm áp, những câu chuyện nối nhau chẳng bao giờ kết thúc, nhưng phút giây chỉ muốn thời gian dừng lại, những phút giây khiến cảm xúc tình yêu thăng hoa bất tận, anh, một chàng trai giản gị chân thành, em, một cô bé bướng bỉnh.. vâng, lỗi là tại em -tất cả, em biết điều đó, nhưng số phận không cho em cơ hội, ôi ,giá như mọi thứ có thể bắt đầu lại từ đầu…
Ở một nơi nào đó anh có khi nào nhớ đến em,những buổi hẹn hò góc phố đầy bâng khuâng ngày cũ, anh đi rồi, góc phố ngày nào bỗng trở nên xa lạ, mùa đông không anh bỗng hoá dài lê thê và lạnh giá hơn bao giờ hết, không anh, ngày lại ngày trong lòng người ở lại một nỗi niềm day dứt mãi khôn nguôi ….
Em đi về phía không anh
Hoa bay vỡ nát trên đường mưa rơi
Về đây anh hỡi về đây
Cho nguôi khắc khoải,
cho vơi buồn phiền....
Khi em yêu anh, em biết thêm được 1 ngôn ngữ, nhớ biết bao nhưng buổi sáng khi chiếc xe hoi màu đen quen thuộc dừng lại , anh vội vã kiểm tra những từ đã dạy em từ ngày hôm trước rồi lại tất bật đi làm…,mỗi buổi chiều anh đều về thăm em lúc 14 h hàng ngày với 1 lý do đơn giản :- anh nhớ em, bat kể thời tiết như thế nào...
Nhớ biết bao những buổi chiều trời mưa tầm tã, anh lái xe về và phóng ngay vào trong nhà, vậy mà nước mưa vẫn ướt đẫm cả người…rồi lại nhõng nhẽo đòi ngưòi ta lau mặt giùm mới chịu,….
Biết em thích hoa, anh thường bất ngờ mua về 1 bó thật lớn…đôi khi anh tìm được những món quà nhỏ và thích thú khi em mở hộp quà reo lên.....cuộc tình thật nên thơ và thi vị biết mấy…
Khi quá bận rộn, anh thường viết 1 lá thư dài để xoa dịu và năn nỉ, thường thì kết thúc bằng những ngày thứ bảy trong 1 vùng ngoại ô lộng gió…. Khi hai đứa mắc mưa, chiếc áo khoác biến thành chiếc áo mưa, có những khi em hứng lên bắt anh đi trong mưa, anh không đồng ý vì sợ em bị ốm nhưng cũng đành chiếu em bởi vì em rất bướng bỉnh….
Rồi một ngày, mùa đông…
Khi anh nói rằng cha mẹ muốn anh kết hôn với 1 cô gái do họ lựa chon, anh đã vô cùng lo lắng và mong em chẩn bị tinh thần để đối phó với mọi tình huống xấu nhất để có thể cùng nhau vượt qua giai đoạn khó khăn này bất kể điều gì sẽ xảy ra...
Nhưng 1 cô gái mới lớn mang theo sự bưóng bỉnh cố chấp trong em đã nổi điên lên vì tự ái và nói những lới thật tàn nhẫn sau khi nghe sự thật:- '' Trời ơi, em phát diên lên mất , nếu yêu em thì anh tự lo đi, em không muốn chưa kết hôn với nhau đã chịu những sức ép đại loại kiểu như vậy…. Anh thấy em có xấu xí không? Anh có thấy em chẳng có 1 ai theo đuổi không, việc gì phải đấu tranh vì 1 cái gọi là tình yêu 1 cách khổ sở như thế nhỉ? Chúng ta sẽ chẳng sống tốt được nếu ngay từ bây giờ cha mẹ của anh đã như thế, em không muốn sớm bị chịu đựng vấn đề như thế này trong khi cha mẹ của anh chỉ thích cô ta và không cần biết em như thế nào, xấu tốt ra sao, chỉ vì không muốn cho anh lấy vợ ngoại quốc.. chúa ơi, anh đừng bao giờ nhắc lại với em nữa, anh muốn làm gì thì làm, em thì không…! Khi nào anh giải quyết xong thì gẳp lại em, bây giờ em không muốn gặp anh nữa, chúng ta tạm thời chia tay chắc sẽ tốt hơn, em xin lỗi…nhưng em không muốn vì một người đàn ông mà phải khổ sở như vậy……… Em nói một hơi và bỏ đi mặc cho anh chạy theo năn nỉ hết lời sau khi sửng sờ không tin vào tai mình những lời anh vừa nghe thấy từ miệng người con gái mà anh yêu thương tha thiết…
Dường như bởi vì em đã quá no đủ với hạnh phúc khi sống trong ngập tràn tình yêu của anh, và em đã quên rằng anh đã là một phần không thể thiếu của cuộc sống, đã khiến cho em quên rằng em đã yêu anh thật nhiều, và để giờ đây em ngồi bật khóc khi nhớ lại cuộc điện thoại kinh hoàng ngay trong đêm hôm ấy từ người thông dịch của anh...,... em không nhớ mình đã vật vã đớn đau như thế nào khi nhìn thấy chiếc xe hơi màu đen quen thuộc của anh bị hoàn toàn biến dạng, em không nhớ mình đã khóc bao nhiêu lần khi hiểu được rằng chẳng bao giờ em có cơ hội chuộc lại lồi lầm này…
Gío cuốn theo làn tóc em bay ngược trong gió, những giọt nước mắt cứ chực trào ra, trái tim nhỏ bé cơ hồ như muốn vỡ tan thành trăm mảnh.
Về đến nhà lúc nào mà em cũng chẳng hay, chui vào phòng, em lặng yên ngồi trong bóng tối, em muốn khóc, muốn gào lên biết bao nhiêu vì nỗi nhớ đang dày vò trái tim khi giọng hát của Thanh tuỳên vang lên làm em nhức nhối:.. Kể từ khi vắng anh, thân em như tấm vải nhuộm màu, đêm thâu đêm, giấc ngủ xanh xao, anh có bề nào, ai đón đưa em……….

Có lẽ, em phải rời khỏi nơi đây, để có thể tạm quên được anh và để có thể làm lại từ đầu… Đã hơn 5 năm rồi còn gì….phia trước vẫn là một bầu trời trong xanh, chắc anh cũng không muốn nhìn thấy em cứ mãi sống trong dày vò đau khổ thế này, em biết rằng, anh luôn mong muốn cho em được hạnh phúc và như anh từng nói rằng: - ''nếu vì một lý do gì đó khiến chúng ta chia tay nhau, xin hãy cho anh được phép quan tâm đến em, anh chỉ có thể yên tâm khi thấy em được hạnh phúc...'' ,. Ôi , Zhou, em phải đi, để không phải đớn đau khi nhìn nơi đâu cũng thấy bóng hình của anh và những kỷ niệm, cuộc sống có thể cuốn em đi nhưng anh thì mãi mãi ở lại, trong trái tim em anh sẽ không bao giờ chết, em cũng vậy, sẽ yêu anh mãi mãi , cảm ơn anh đã cho em biết giá trị của cuộc sống…… Cho em biết trân trọng hơn tháng ngày quý giá được sống trong những sự thương yêu của cha mẹ, anh em, bạnbè,người thân, những thứ mà không gì có thể đánh đổi…. nếu như một ngày ta mất đi những điều tưởng chừng như hiển nhiên hiện hữu và đơn giản ấy...
Anh hãy ngủ đi...!

Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2008

Mối tình đầu


Mối tình đầu dẫu có từ cội rễ

Vẫn chia ly như quy luật cuộc đời...( thơ: Trúc Quỳnh)


Lật giở lại từng trang nhật ký chất đầy kỷ niệm, mình bất chợt chạnh lòng, ký ức về mùa đông năm cũ trỗi dậy, không khí se lạnh của thu Sài Gòn cuối mùa gieo vào lòng một cảm giác khắc khoải nhớ...
Hà Nội, 1 ngày tháng 10
Có hai cô bạn gái 16 tuổi ngồi tán dóc với nhau:
- nè, mày muốn người yêu mày là người như thế nào?
- Tao ấy à? dễ lắm : cao to, đẹp trai nè, hiền lành tốt bụng nè, lịch lãm nè, ăn nói có duyên nè, khá giả một chút, còn gì nữa nhỉ, thôi được rồi, thế là tạm Ok ....
- Thôi đi bà, lấy hết phần hay của thiên hạ rồi, hí hí, ghét của nào trời trao của ấy cho mà xem, còn lâu mới được như thế nhé, cứ ngồi đấy mà chờ...
Hà nội, tháng 10, 1996
Và rồi anh cũng đến, cứ như là giấc mơ, như một chàng hoàng tử bước ra từ trong giấc mơ em cổ tích...nhỏ ơi, nhỏ nói ta mơ mộng hão huyền, vậy thì anh ấy đấy, một bằng chứng sống, buồn cười thật!
Chiều hôm ấy, lần đầu tiên em ngỡ ngàng vì thấy một chàng trai nước ngoài trẻ tuổi có vẻ bề ngoài thu hút đến thế...chỉ ngỡ ngàng, rồi em bước đi...không hề mang một khái niệm nào rõ ràng... chỉ là một người khách vãng lai qua đây, có gì đâu...
Nhiều ngày liên tiếp mình vẫn bắt gặp chàng trai có vẻ bề ngoài tuyệt vời ấy, anh ấy nhìn mình, một cách tò mò, nửa muốn làm quen, nửa như ngại ngùng, oh, mà tại sao anh ta có mặt ở đây lâu thế nhỉ? anh ta làm việc ở công ty nào thế nhỉ?...
và....
Mùa đông, những cơn gió lạnh lẽo nghe rít lên trong không gian những âm thanh tối nghĩa, ai cũng lười đi ra ngoài, chỉ có mấy anh chàng tiếp thị Sotina thì vẫn lảm nhảm điệp khúc chào hàng một cách kiên nhẫn trong phòng làm việc...
Một ngày co ro ngồi trong shop mình thấy anh ấy bước vào... chúa ơi, trái tim mình nó dance trong lồng ngực...

Anh hỏi mua một số mặt hàng, đôi mắt không giấu được ánh nhìn quen thuộc mà mình đã bắt gặp nhiều lần ấy vẫn.. nhìn mình một cách dịu dàng pha lẫn một nụ cười trìu mến, hmm, anh ấy có biết là mình đang rất là run không nhỉ, dào, có gì mà phải run chứ, chỉ là một người đẹp trai thôi mà, hix...nhưng thật ra thì những boys theo đuổi mình cũng đâu có tệ, đẹp trai là yê cầu tuyển dụng số 1, sau đó? chịu chơi ( đúng lúc đúng chỗ) ga- lăng, hero, có nghề nghiệp đàng hoàngvà đương nhiên là phải rủng rỉnh một chút, hehehe, thế thì đi chơi mới dzui...
Anh đặt hàng, chỉ một ít thôi, hàng hiệu, và hẹn ngày mai quay lại lấy...hehe, vậy là anh ấy không đi luôn hả, may quá
Nhưng mình cũng không phải chờ lâu, chết tiệt thật, giờ học hổng dzô nữa "only thinking of you", anh quay lại cùng với người thông dịch viên : Chào cô, cô có thể vui lòng cho chúng tôi một chút thời gian đựoc không? anh Zhou rất muốn đựơc phép nói chuyện với cô...
còn nữa....