Thứ Năm, 24 tháng 1, 2008

Tan Vỡ

Loan siết chặt thằng bé vào lòng, nàng mím môi để khỏi bật ra tiếng khóc trước khi thằng bé chạy về phía ba, nàng rủ rỉ nói với con những điều mà một đứa bé 8 tuổi vẫn chưa đủ hiểu, như sợ mai này nàng sẽ không gặp lại nó nữa...

Thằng bé rúc đầu vào ngực nàng, ngây thơ:- Mẹ đi công tác về nhớ mua cho con nhiều quà nghen!

Xoa đầu con, Loan nghe lòng đau đớn xót xa, cố nuốt nước mắt, nàng gật đầu dịu dàng ;- Ừ, con ở nhà nhớ phải chịu khó học bài, ngoan, mẹ mà thấy con không ngoan là mẹ không về đâu...

- Mẹ ơi, con sẽ ngoan mà
Giỏi lắm, con trai của mẹ, mẹ sẽ nhớ con lắm, con phải biết rằng mẹ yêu con nhiều lắm, nghe hôn?

Nam bước đến :- thôi đủ rồi, chúng ta về thôi...

Tuấn ôm mẹ 1 cái thật mạnh và chạy về phía ba, 3 con người đi về 2 hướng khác nhau, những suy nghĩ toan tính khác nhau cho cuộc sống tự do của mình, chỉ còn ánh mắt con trẻ cứ ám ảnh va gợi cho Loan cả con đường dài cay đắng nàng vừa trải qua...

Ngày ấy...
Loan là một hoa khôi nổi tiếng xinh đẹp...

còn nữa...