Thứ Ba, 29 tháng 1, 2008

TÌNH YÊU BẤT NGỜ


Written by Kireiina

Uyên quyết định nộp đơn xin việc làm tạm thời tại Quán trà đạo Hoshi của Nhật trong khi ôn tập chờ đến kỳ thi đại học sắp tới…
Khu phố Tây theo cách gọi của dân Sài thành là một con phố sầm uất, đông đúc và lộng lẫy lạ thường. Các nhà hàng đều có không gian nhỏ bé nhưng luôn dập dìu khách ra vào từ sớm đến khuya. Uyên thường kín đáo quan sát khách những lúc rảnh rỗi. Họ có đủ mọi quốc tịch, đủ mọi màu da. Thế nhưng khi vào quán trà đạo, không gian nơi đây đã làm họ trở nên nghiêm nghị, giống nhau đến lạ thường…
Nhờ vốn tiếng Nhật và tiếng Anh khá, Uyên nhanh chóng trở thành một trong những nhân viên chủ chốt tại đây. Khách khứa lui tới thường muốn được trò chuyện với cô, và tất nhiên, điều này khiến chủ quán cực kỳ hài lòng. Bằng chứng là lương làm việc của Uyên sau tháng đầu thử việc đã tăng gần gấp đôi.
***
Sài Gòn hôm nay mừa lất phất, cái lạnh se se không những không làm lượng khách tới đây giảm đi mà thậm chí còn nhiều hơn thường ngày. Uyên chú ý đến hai vị khách ngồi quầy bar uống rượu sakê. Người đàn ông là người Nhật, còn cô gái là người Việt Nam. Ông ta mỉm cười chỉ vào từng đồ vật trong quán và dạy cho cô gọi tên bằng tiếng Nhật.
- Kore wa Ochya desu – ông chỉ vào phía trong tách trà của cô gái (Đây là trà).
- Kore wa Kappu desu – ông ta chỉ vào cái tách (Đây là cái tách).
Uyên khẽ cười trước cách lặp lại ngọng nghịu của cô gái, nhưng cô không có thời gian để nhìn lâu bởi lại có thêm một vị khách vừa bước vào.
- Uyen san, konbanwa! Shibaraku desu ne! Okawari arimasen ka? (Chào buổi tối, cô Uyên! Lâu rồi mới gặp cô nhỉ. Cô vẫn khỏe chứ?)
Thì ra là khách quen của quán, Uyên cúi đầu chào duyên dáng:
- Yamaguchi san, konbanwa! Okagesamade. Vung Tau ryoko wa doo desu ka? (Chào anh Yamaguchi. Tôi vẫn bình thường. Chuyến đi du lịch Vũng Tàu của anh thế nào?)
Vị khách trao cho cô một hộp quà nhỏ, bọc giấy nhám màu trắng và không cài nơ theo đúng phong cách tặng quà truyền thống của người Nhật:
- Sabarashii desu ne! Uyen san, kore, kokoro bakari no desu ga…(Chuyến đi rất tuyệt! Cô Uyên, tôi chỉ có chút ít quà nhỏ gửi tặng cô…).
Uyên bối rối:
- Iya iya, sonna ni takai mono o moratte wa komari masu! (Ôi, tôi không dám nhận đâu)
Nhưng trước sự chân thành của ngài Tamaguchi, Uyên không thể từ chối. Cô dẫn khách vào một chiếc bàn xinh xắn, mời thực đơn và xin lỗi để bước ra mời tiếp một nhóm khách mới vừa đi vào.
***
Nhận tin vui đậu đại học, Uyên vui mừng không kể xiết. Nghỉ làm ở quán trà đạo, Uyên bước vào giảng đường với ước mơ trở thành một cử nhân ngoại thương. Vì nghỉ làm đột ngột nên cô không kịp tạm biệt những vị khách thân thiết của quán. Thời gian trôi qua, cô cũng dần quên bẵng đi những kỉ niệm về quán trà đạo năm nào…
***
Tại thủ đô Tokyo…
Uyên tất bật với một hợp đồng lớn của công ty cô đang làm việc. Với khả năng xuất sắc, cô được nhận vào vị trí C.E.O cho một tập đoàn Nhật Bản danh tiếng có chi nhánh tại Việt Nam. Và đây là chuyến xuất ngoại đầu tiên của cô nhằm cùng “công ty mẹ” bàn thảo kế hoạch ký kết một hợp đồng trị giá hàng tỷ USD cho một đối tác hàng đầu Âu châu. Lý do bởi ngài Tổng giám đốc công ty đang bận công tác dài ngày tại Hoa Kỳ. Ông yêu cầu Uyên thay ông giải quyết việc này bởi sự tin tưởng vào khả năng của cô gái trẻ.
Đi đâu Uyên cũng nhận được những ánh nhìn thân thiện và những cái bắt tay trìu mến. Tất cả hầu như đều chưa gặp mặt cô nhưng tên cô thì phần lớn đều đã nghe qua. Họ tỏ ra thán phục cô bởi bảng thành tích học tập xuất sắc và kỹ năng lãnh đạo, điều hành “tài không đợi tuổi”. Điều đó đã được chứng minh qua hàng chục hợp đồng lớn được Uyên thương thảo thành công chỉ trong vòng chưa đầy một năm làm việc tại công ty.
Sau nhiều cuộc họp có phần gay cấn, với sự quyết đoán, thông minh nhưng hết sức mềm dẻo của cô gái Việt Nam trẻ tuổi, phía đối tác Châu âu đã chính thức kí kết hợp đồng. Một lần nữa, tài năng của Uyên lại khiến mọi người thán phục.

***
- Mẹ ơi, mẹ đang làm gì đó? – Bé Hoshi chạy đến bên Uyên khi cô đang mở những trang nhật ký ngồi nhẩn nha đọc lại.
- Mẹ ngồi nghỉ một xíu mà. Thôi, mẹ con mình vô nhà làm cơm chờ ba về nghen. Hôm nay nhà mình có món Shushi, món oyakodonburi, còn có cả chả giò và canh chua cá lóc Việt Nam nữa. Con thích không?
- Dạ, con thích – bé Hoshi nhảy chân sáo, miện líu lo – con cũng giúp mẹ lấy trứng nha…
Uyên bật cười dắt tay con bước vào, bé Hoshi vừa đi vừa hát lảnh lót như chú chim sẻ nhỏ.
- Anh đã về rồi đây…
Bé Hoshi nhanh chân chạy ra mở cửa. Anh Yamaguchi nhấc bổng con lên và đi xuống bếp:
- Em đang làm cơm à? Anh có quà cho hai mẹ con đây. Cái này là của con, còn đây, của em nè
Uyên khẽ mở chiếc hộp xinh xắn, bên trong là một dây chuyền tuyệt đẹp với mặt dây khắc chữ nổi “Sadou”, nghĩa là “trà đạo”. Anh thì thầm:
- Kỉ niệm tròn 5 năm kể từ lần đầu tiên anh gặp em ở quán Trà đạo Hoshi. Aishiteru! (anh yêu em).
Cô hạnh phúc thốt lên:
- Anh vẫn còn nhớ sao?
Anh cười:
- Làm sao anh quên được, chỉ có em là hay quên và hay bắt lỗi anh thôi…
- Đâu có – Uyên khẽ chỉ vào cuốn nhật ký để gần đó, mắt long lanh – chỉ có anh mới đáng ghét. Ngày đó, em xin vào làm công ty, sao mãi đến một năm sau qua Nhật Bản em mới được gặp anh vậy hả ngài Tổng giám đốc? Anh biết vị trí C.E.O là em nắm giữ, vậy mà dám “lẩn tránh” không chịu gặp em, lúc nào cũng nhắn qua người khác nếu muốn bàn giao công việc. Tội anh là nặng lắm đấy…
Bé Hoshi đứng gần đó, cũng xúng xính với đôi bông tai mới, cười tít mắt:
- Ba mẹ ơi, Tết này cho con về Việt Nam nha. Con nhớ ông bà ngoại quá à…
Anh nhìn Uyên mỉm cười. Ngoài sân, nắng xuân lung linh, lung linh… vườn hoa anh đào lại sắp nở đầy…

Tiền!

Tiền!
Đang ngủ, thì nghe tiếng chuông điện thoại, mắt nhắm mắt mở gầm gừ:- Hello?

Đầu dây bên kia có tiếng của Tuyết:- Chị, em không ngủ được...

Mình thở hắt ra: - dào, uống viên thuốc an thần vào, cố mà ngủ, làm tao tưởng Erik

Em không ngủ được, ôi chị ơi, em mà thành công lần này em biếu chị 1 chiếc xe hơi..

Thôi, để đó mà xài, công cán gì, xe hơi có nhiều loại lắm biếu chị loại nào, hì hì, thôi em ơi, cứ từ từ, mấy cái này em mới đặt chân vào, đừng hy vọng nhiều quá, vỡ mộng đấy em ạ, lúc nào cầm trong tay rồi mới biết là chác chắn của mình, à mà này sao chồng em bảo tính mua căn hộ gì tới 20 tỉ ở quận 2 à? vào đấy làm gì, chán lắm, buồn thấy mồ, cho chị cũng không ở....

Vâng, nhưng nhà ấy đẹp lắm chị ạ, đảm bảo chị nhìn thấy cũng thích mê...

Uh, chắc không?

Em cũng không biết nữa, hihi, mà chị đâu có ở VN lâu nữa đâu mà, hehe, người ta đi nước ngoài rồi...

lol, mấy đứa nhóc ngủ cả chưa?

dạ rồi chị, em vừa cho mỗi đứa 1 trận mới chịu ngủ đấy

thôi ngủ đi

Không, em muốn tâm sự với chị, chị ơi em sung sướng quá, nếu mà em thành công lần này thì em ơn chị suốt đời, em sẽ kể với các con em là có 1 người luôn nói là mình chỉ là 1 người bình thường nhưng đã làm thay đổi cả cuộc đời chúng ta, đó là chị đấy

Buồn cười quá, em thật là trẻ con, chưa biết có dược không mà làm chị ngượng quá

1 tuần sau, mình gọi điện thoại cho Tuyết, nguyên nhân thất bại đã rõ ràng là do nó trong khi nó có thể tránh được những điều này nếu như nghe theo lời mình, nhưng nó đã sai, nó không biết rằng chỉ sai 1 ly là đi 1 dặm trong trường hợp của nó, sau khi mình nói, đầu máy bên kia im lặng thật dài mặc cho những tiếng trách móc của mình văng vẳng...

- Tuyết...

...im lặng

Mình quát to : Tuyết, làm sao vậy?

Em...em muốn xỉu quá chị ơi, em chết mất, em đặt bao nhiêu hy vọng và kế hoạch ở đó...mà bây giờ thì...nó nghẹn ngào khóc nấc...

Thôi nào, chẳng phải chị đã nói với em đó sao, thương trường là chêến trường mà, vả lại em chưa có kinh nghêệm, thôi thì hãy tự tích lũy lấy qua những lần tâất bại, mà này, lần này chị bỏ vốn ra cưứ có phải là em đâu

Lenh truy na


Có khi nào bạn cầm trong tay 1 tờ giấy lụa màu hồng đào và mồ hôi túa ra như vận động viên cử tạ chưa?

Chắc hẳn là có, và nếu 1 tháng bạn nhận được vài 3 cái tờ giấy đầy mùi nước hoa ấy cộng thêm mối lo ngại cho cái ví tiền vốn đã mắc căn bệnh viêm màng túi kinh niên quanh năm suốt tháng ấy thì chắc là bạn sẽ hết cả sĩ diện, cứ lờ đi cho xong chuyện...

Có những người mà mình chẳng còn nhớ mặt gọi tên, xa xôi cách trở, vẫn không quên gởi lệnh truy nã 1 đến vài lần cho đến khi đám cưới, cứ phải triệu tập bằng được mới tha, thậm chí còn lên lên xuống xuống" điệu đi" lolz, chẳng biết vì cái gì mà nhiệt tình thế...hihihi,

Vui buồn chuyện cưới xin:

Đám cưới Việt xưa và nay khác nhau như thế nào, waiting to see in my link late

"Phạnh đường"


"Phạnh đường" nghĩa là cái gì? tôi cũng chẳng hiểu, thế nhưng mà tôi thcíh dùng những cái từ tức cười này để chỉ một số việc mà người ta thường gọi là " cố đỉn", thái quá và những phần tử hâm hấp, chập mạch, tai ngược...

Nguồn gốc của " Phạnh Đường" ngôn môn này là do 1 lần đang ngồi trong bệnh viện tán gẫu với Bác sĩ Sâm, chợt có một " túy công tử" khệnh khạng bước vào hất hàm:- cho xin 20.000

Bác sĩ Sâm ôn tồn:- không có tiền đâu anh ơi, mời anh đi cho

- Ái chà, hai cái con phạnh đường này, xin có 20.000 mà cũng không cho, rồi đi vào

Mình hét lên:- Biến, biến ngay không thì bảo, muốn gây sự hả, cút ngay

Hic hic, gã lườm mình một cái rõ ghét và khệnh khạng đi, vừa đi vừa lẩm bẩm :- Khiếp quá, làm gì mà ghê thế, 2 con phạnh đường...có mỗi 20.000 mà cũng không cho...

hahaha, bố ông nội nó cũng chẳng hiểu nó nói cái dek gì




Hai ngày trước đây, có ghe 1 nhà hàng ở quận 3 ( không nêu tên, hihi) phần vì lịch sự mà cũng kệ , người ta làm ăn cũng phải có mánh khóe chứ, hehe, chuyện là thế này

Vừa an tọa đã thấy cái thức đơn dài ngoằng, đọc hoa cả mắt mà cũng vẫn chẳng thể nào hiểu nổi những món sơn hào hải vị ấy là gì, thế là nhắm mắt gọi bừa, hic hic, món đầu tiên được đưa ra có cái tên nghe rất tươi xanh :" Kim Kê Trên Thảo Nguyên" híc híc, chỉ đung 10 cái" kim ke" gà trống hấp cách thủy bày lên đĩa hẹ xào, căm thế không biết. Món thứ hai: Rồng xanh vượt đại dương : đố ai đoán ra nào? một đĩa rau muống xào, chẹp chẹp, tức lắm rồi đấy, mỹ từ quá đáng đấy, hmmm. Món thứ 3: Cá lóc nhảy đầm, bó tay, hai chú cá lóc được khía ra rất khéo và chiên lên cho thật giòn cùng với bột xù, vài thứ định vị cho cả 2 chú đứng lên cái đĩa xà lách, dựa vào nhau ra vẻ tình tứ lắm, vài cọng ngò rắc lên mình 2 chú nhìn cứ như dây hoa tigon, lãng mạn ra phết, bố khỉ, tức chết, đúng là nhà hàng phạnh đường...

Witten by Kireiina

Ghen!


Lâu lắm mới gặp lại anh bạn cũ Ciko người Italy tại Sài Gòn, chà, dạo này đẹp trai quá ha, mình cười lớn và vỗ vào vai hắn, cách đây hơn 1 năm cứ theo tán tỉnh mãi mà mình không đổ, gã từng bảo mình có phải là female không mà sao cứng đầu như male vậy, hehehehe

Ciko là một họa sĩ, gã có thể vẽ tất cả mọi trường phái và mình rất thú vị với nhữg bức tranh của gã, gã rất lãng mạn và ăn nói rất sexy không biết ngượng mồm là gì, lúc đầu, mình chửi gã là cái loại dirty, gã cứ nhe răng ra cười bảo: oh, sweetie, đó là bản năng tự nhiên của con người, tôi là người Châu âu, hehe, em hãy tập quen dần đi nếu như em có ý định kết hôn với 1 gã Châu âu nào đấy, hehehe

Gã từng hứa vẽ cho mình vài tấm chân dung, nhưng gã toàn kiếm cớ thoái thác, một lần, mình chạy ào vào xách tai gã lên : nào, Ciko, chúng ta bắt đầu nào

Gã la oai oái : ôi, sweety, vẽ cần phải có hứng thú tranh mới có hồn chứ

-Không cần, nghệ sĩ tài hoa vẽ kiểu gì cũng đẹp

- Omg...

- Hey, ciko, hurry...

Gã lại bắt đầu cười rất chi là nham nhở, hmmm- đang nghĩ gì thế, sexy boy?- mình trợn mắt


Gã không cười nữa, mặt nghiêm lại :- Vẽ tranh khỏa thân nhé, giờ thích vẽ cái kiểu đó hơn

Mình chạy lại gõ vào đầu gã: - Ciko, vẽ trong trang phục váy đầm mà không đẹp sao? you are so very naughty...

- Ohhh, thân hình của em rất sexy

- hehehe, thế thì vẽ bình thường thôi, vẽ khỏa thân là run nét cọ đấy

- omg, i want to kiss you very much

hmmm

Thế mà tranh cũng hoàn thành, bó tay, gã thậm chí vẽ 1 bức trong tư thế có mặc váy đúng y như mình đã mặc, một cái thì..chỉ có 1 miếng lụa vắt che ngang hờ hững

Mình ngượng quá đấm gã bùm bụp, gã không cười, mặt gã nghiêm túc kinh khủng : Vậy là em sẽ ở bên tôi mãi mãi, hãy nhớ là tôi sẽ treo nó ở đầu giường, sweetie

Gã giữ bức tranh ấy thật, đôi lần sau đó chát với nhau mình vẫn nhìn thấy bức chân dung của mình ở tận nước Ý xa xôi, gã vẫn thế, vẫn dành cho mình những tình cảm ngọt ngào và thừa nhiệt tình của gã

Hôm qua, gã đưa mình coi tấm hình gã đang lướt ván, gmmm, ghét, hehehe

Hôm nay chắc gã vẫn đang bận rộn gì ở ngoài Đà lạt, rủ mình đi mà mình mắc kẹt, cái gã hâm hấp này trước khi đi còn kêu mình bỏ vào balo của gã ít clopheramin và smecta, Antibio..hahaha, sang vietnam lần nào gã cũng dính 3 cái bệnh thổ tả ấy vì không hợp khí hậu, bữa ăn thì lại thích đi lung tung, ghé bất kỳ chỗ nào, hic hic





Buổi trưa mình kể lại chuyện này cho cái gã "maize" của mình nghe, gã chăm chú nghe xong rồi bình luận : Sao em lại không thích cậu ấy?

- Sao hả? sao anh không thích những cô gái khác mà lại thích em?

- Tại vì em thông minh, honey, và em hoàn hảo

- Anh nói dối, làm gì có ai hoàn hảo...

- Với ai, anh không quan tâm, nhưng với anh, em là" the most in the world"

- Những lời ngọt ngào thường là dối trá, người ta bảo thế...

- Vậy em nghĩ thế nào nào? cho anh biết..

- Em không biết

- Hỏi trái tim của em đi, my sweet lady

Ghen!

Lâu lắm mới gặp lại anh bạn cũ Ciko người Italy tại Sài Gòn, chà, dạo này đẹp trai quá ha, mình cười lớn và vỗ vào vai hắn, cách đây hơn 1 năm cứ theo tán tỉnh mãi mà mình không đổ, gã từng bảo mình có phải là female không mà sao cứng đầu như male vậy, hehehehe

Ciko là một họa sĩ, gã có thể vẽ tất cả mọi trường phái và mình rất thú vị với nhữg bức tranh của gã, gã rất lãng mạn và ăn nói rất sexy không biết ngượng mồm là gì, lúc đầu, mình chửi gã là cái loại dirty, gã cứ nhe răng ra cười bảo: oh, sweetie, đó là bản năng tự nhiên của con người, tôi là người Châu âu, hehe, em hãy tập quen dần đi nếu như em có ý định kết hôn với 1 gã Châu âu nào đấy, hehehe

Gã từng hứa vẽ cho mình vài tấm chân dung, nhưng gã toàn kiếm cớ thoái thác, một lần, mình chạy ào vào xách tai gã lên : nào, Ciko, chúng ta bắt đầu nào

Gã la oai oái : ôi, sweety, vẽ cần phải có hứng thú tranh mới có hồn chứ

-Không cần, nghệ sĩ tài hoa vẽ kiểu gì cũng đẹp

- Omg...

- Hey, ciko, hurry...

Gã lại bắt đầu cười rất chi là nham nhở, hmmm- đang nghĩ gì thế, sexy boy?- mình trợn mắt


Gã không cười nữa, mặt nghiêm lại :- Vẽ tranh khỏa thân nhé, giờ thích vẽ cái kiểu đó hơn

Mình chạy lại gõ vào đầu gã: - Ciko, vẽ trong trang phục váy đầm mà không đẹp sao? you are so very naughty...

- Ohhh, thân hình của em rất sexy

- hehehe, thế thì vẽ bình thường thôi, vẽ khỏa thân là run nét cọ đấy

- omg, i want to kiss you very much

hmmm

Thế mà tranh cũng hoàn thành, bó tay, gã thậm chí vẽ 1 bức trong tư thế có mặc váy đúng y như mình đã mặc, một cái thì..chỉ có 1 miếng lụa vắt che ngang hờ hững

Mình ngượng quá đấm gã bùm bụp, gã không cười, mặt gã nghiêm túc kinh khủng : Vậy là em sẽ ở bên tôi mãi mãi, hãy nhớ là tôi sẽ treo nó ở đầu giường, sweetie

Gã giữ bức tranh ấy thật, đôi lần sau đó chát với nhau mình vẫn nhìn thấy bức chân dung của mình ở tận nước Ý xa xôi, gã vẫn thế, vẫn dành cho mình những tình cảm ngọt ngào và thừa nhiệt tình của gã

Hôm qua, gã đưa mình coi tấm hình gã đang lướt ván, gmmm, ghét, hehehe

Hôm nay chắc gã vẫn đang bận rộn gì ở ngoài Đà lạt, rủ mình đi mà mình mắc kẹt, cái gã hâm hấp này trước khi đi còn kêu mình bỏ vào balo của gã ít clopheramin và smecta, Antibio..hahaha, sang vietnam lần nào gã cũng dính 3 cái bệnh thổ tả ấy vì không hợp khí hậu, bữa ăn thì lại thích đi lung tung, ghé bất kỳ chỗ nào, hic hic





Buổi trưa mình kể lại chuyện này cho cái gã "maize" của mình nghe, gã chăm chú nghe xong rồi bình luận : Sao em lại không thích cậu ấy?

- Sao hả? sao anh không thích những cô gái khác mà lại thích em?

- Tại vì em thông minh, honey, và em hoàn hảo

- Anh nói dối, làm gì có ai hoàn hảo...

- Với ai, anh không quan tâm, nhưng với anh, em là" the most in the world"

- Những lời ngọt ngào thường là dối trá, người ta bảo thế...

- Vậy em nghĩ thế nào nào? cho anh biết..

- Em không biết

- Hỏi trái tim của em đi, my sweet lady