Thứ Hai, 21 tháng 1, 2008

Missing you


Đã bao chiều trời không có anh, em đạp xe về đếm vòng quay, thiên đường xưa giờ xa vắng anh bỗng nghe lòng hiu quạnh….
Đã bao lần em đi về một mình trên con đường này, nỗi nhớ cứ cào xước khiến con tim chảy máu…
Hôm nay tan học sớm vì cúp điện, em ôm tập đi bộ về nhà, đôi lúc em có hứng thú đi bộ như thế này, cuối đông rồi, chiếc áo nỉ dễ thương anh tặng em nhân ngày đầu tiên của mùa đông anh sống ở Việt Nam đang : ‘thay anh ôm lấy em giùm anh những lúc không anh “, anh là thế, luôn tìm ra các loại ngày trong năm để hợp thức hóa món quà mà mình trao tặng ,để ngưòi nhận bớt ngại ngùng, Hơn 2 năm sống trong tình yêu của anh, em mới biết được thế nào là hạnh phúc khi người ta yêu, đó là cảm giác tuyệt vời nhất trên thế gian.
Từ khi yêu anh, em mới hay tình yêu có một sức mạnh diệu kỳ, mới cảm nhân được cảm giác rộn rã của con tim khi nhìn thấy bóng dáng người yêu, cảm nhận được nhịp đập rung cảm giữa hai con tim của hai người khác phái xa lạ..và.. dể không phải ngạc nhiên khi đọc những câu truyện tình yêu bất hủ, và diệu kỳ như Roméo & Rulliet , phá tan đi sự nghi ngờ trước kia khi xem những bộ phim lãng mạn, trong lành như như Titanic…không ngạc nhiên trước nhưng sự cao thượng , cho đi mà không hề tính toán, những vũ điệu tình yêu đẹp nhất thế gian mà em đã từng tưởng rằng chỉ là thêu dệt và chỉ có trong mơ ……….. để không còn cười vì khó chịu hợăc ngạc nhiên trước những mối tình đơn phương luôn sẵn sàng làm mọi thứ để cho người mình yêu được hạnh phúc…
Đêm nay đi dưới ánh đèn vàng, em nhớ anh, nỗi nhớ không thể miêu tả đươc bằng lời, em chỉ biết rằng em nhớ anh, thật nhiều…nhớ những lúc chung bước bên nhau, đêm đông dẫu giá lạnh nhưng tay trong tay, cười nói rộn ràng, những nụ hôn vội vang ấm áp, những câu chuyện nối nhau chẳng bao giờ kết thúc, nhưng phút giây chỉ muốn thời gian dừng lại, những phút giây khiến cảm xúc tình yêu thăng hoa bất tận, anh, một chàng trai giản gị chân thành, em, một cô bé bướng bỉnh.. vâng, lỗi là tại em -tất cả, em biết điều đó, nhưng số phận không cho em cơ hội, ôi ,giá như mọi thứ có thể bắt đầu lại từ đầu…
Ở một nơi nào đó anh có khi nào nhớ đến em,những buổi hẹn hò góc phố đầy bâng khuâng ngày cũ, anh đi rồi, góc phố ngày nào bỗng trở nên xa lạ, mùa đông không anh bỗng hoá dài lê thê và lạnh giá hơn bao giờ hết, không anh, ngày lại ngày trong lòng người ở lại một nỗi niềm day dứt mãi khôn nguôi ….
Em đi về phía không anh
Hoa bay vỡ nát trên đường mưa rơi
Về đây anh hỡi về đây
Cho nguôi khắc khoải,
cho vơi buồn phiền....
Khi em yêu anh, em biết thêm được 1 ngôn ngữ, nhớ biết bao nhưng buổi sáng khi chiếc xe hoi màu đen quen thuộc dừng lại , anh vội vã kiểm tra những từ đã dạy em từ ngày hôm trước rồi lại tất bật đi làm…,mỗi buổi chiều anh đều về thăm em lúc 14 h hàng ngày với 1 lý do đơn giản :- anh nhớ em, bat kể thời tiết như thế nào...
Nhớ biết bao những buổi chiều trời mưa tầm tã, anh lái xe về và phóng ngay vào trong nhà, vậy mà nước mưa vẫn ướt đẫm cả người…rồi lại nhõng nhẽo đòi ngưòi ta lau mặt giùm mới chịu,….
Biết em thích hoa, anh thường bất ngờ mua về 1 bó thật lớn…đôi khi anh tìm được những món quà nhỏ và thích thú khi em mở hộp quà reo lên.....cuộc tình thật nên thơ và thi vị biết mấy…
Khi quá bận rộn, anh thường viết 1 lá thư dài để xoa dịu và năn nỉ, thường thì kết thúc bằng những ngày thứ bảy trong 1 vùng ngoại ô lộng gió…. Khi hai đứa mắc mưa, chiếc áo khoác biến thành chiếc áo mưa, có những khi em hứng lên bắt anh đi trong mưa, anh không đồng ý vì sợ em bị ốm nhưng cũng đành chiếu em bởi vì em rất bướng bỉnh….
Rồi một ngày, mùa đông…
Khi anh nói rằng cha mẹ muốn anh kết hôn với 1 cô gái do họ lựa chon, anh đã vô cùng lo lắng và mong em chẩn bị tinh thần để đối phó với mọi tình huống xấu nhất để có thể cùng nhau vượt qua giai đoạn khó khăn này bất kể điều gì sẽ xảy ra...
Nhưng 1 cô gái mới lớn mang theo sự bưóng bỉnh cố chấp trong em đã nổi điên lên vì tự ái và nói những lới thật tàn nhẫn sau khi nghe sự thật:- '' Trời ơi, em phát diên lên mất , nếu yêu em thì anh tự lo đi, em không muốn chưa kết hôn với nhau đã chịu những sức ép đại loại kiểu như vậy…. Anh thấy em có xấu xí không? Anh có thấy em chẳng có 1 ai theo đuổi không, việc gì phải đấu tranh vì 1 cái gọi là tình yêu 1 cách khổ sở như thế nhỉ? Chúng ta sẽ chẳng sống tốt được nếu ngay từ bây giờ cha mẹ của anh đã như thế, em không muốn sớm bị chịu đựng vấn đề như thế này trong khi cha mẹ của anh chỉ thích cô ta và không cần biết em như thế nào, xấu tốt ra sao, chỉ vì không muốn cho anh lấy vợ ngoại quốc.. chúa ơi, anh đừng bao giờ nhắc lại với em nữa, anh muốn làm gì thì làm, em thì không…! Khi nào anh giải quyết xong thì gẳp lại em, bây giờ em không muốn gặp anh nữa, chúng ta tạm thời chia tay chắc sẽ tốt hơn, em xin lỗi…nhưng em không muốn vì một người đàn ông mà phải khổ sở như vậy……… Em nói một hơi và bỏ đi mặc cho anh chạy theo năn nỉ hết lời sau khi sửng sờ không tin vào tai mình những lời anh vừa nghe thấy từ miệng người con gái mà anh yêu thương tha thiết…
Dường như bởi vì em đã quá no đủ với hạnh phúc khi sống trong ngập tràn tình yêu của anh, và em đã quên rằng anh đã là một phần không thể thiếu của cuộc sống, đã khiến cho em quên rằng em đã yêu anh thật nhiều, và để giờ đây em ngồi bật khóc khi nhớ lại cuộc điện thoại kinh hoàng ngay trong đêm hôm ấy từ người thông dịch của anh...,... em không nhớ mình đã vật vã đớn đau như thế nào khi nhìn thấy chiếc xe hơi màu đen quen thuộc của anh bị hoàn toàn biến dạng, em không nhớ mình đã khóc bao nhiêu lần khi hiểu được rằng chẳng bao giờ em có cơ hội chuộc lại lồi lầm này…
Gío cuốn theo làn tóc em bay ngược trong gió, những giọt nước mắt cứ chực trào ra, trái tim nhỏ bé cơ hồ như muốn vỡ tan thành trăm mảnh.
Về đến nhà lúc nào mà em cũng chẳng hay, chui vào phòng, em lặng yên ngồi trong bóng tối, em muốn khóc, muốn gào lên biết bao nhiêu vì nỗi nhớ đang dày vò trái tim khi giọng hát của Thanh tuỳên vang lên làm em nhức nhối:.. Kể từ khi vắng anh, thân em như tấm vải nhuộm màu, đêm thâu đêm, giấc ngủ xanh xao, anh có bề nào, ai đón đưa em……….

Có lẽ, em phải rời khỏi nơi đây, để có thể tạm quên được anh và để có thể làm lại từ đầu… Đã hơn 5 năm rồi còn gì….phia trước vẫn là một bầu trời trong xanh, chắc anh cũng không muốn nhìn thấy em cứ mãi sống trong dày vò đau khổ thế này, em biết rằng, anh luôn mong muốn cho em được hạnh phúc và như anh từng nói rằng: - ''nếu vì một lý do gì đó khiến chúng ta chia tay nhau, xin hãy cho anh được phép quan tâm đến em, anh chỉ có thể yên tâm khi thấy em được hạnh phúc...'' ,. Ôi , Zhou, em phải đi, để không phải đớn đau khi nhìn nơi đâu cũng thấy bóng hình của anh và những kỷ niệm, cuộc sống có thể cuốn em đi nhưng anh thì mãi mãi ở lại, trong trái tim em anh sẽ không bao giờ chết, em cũng vậy, sẽ yêu anh mãi mãi , cảm ơn anh đã cho em biết giá trị của cuộc sống…… Cho em biết trân trọng hơn tháng ngày quý giá được sống trong những sự thương yêu của cha mẹ, anh em, bạnbè,người thân, những thứ mà không gì có thể đánh đổi…. nếu như một ngày ta mất đi những điều tưởng chừng như hiển nhiên hiện hữu và đơn giản ấy...
Anh hãy ngủ đi...!

1 nhận xét:

Nặc danh nói...

hay lắm
văn chương xúc động, đầy rung cãm mãnh liệt...
ôi tình yêu