Thứ Ba, 29 tháng 1, 2008

TÌNH YÊU BẤT NGỜ


Written by Kireiina

Uyên quyết định nộp đơn xin việc làm tạm thời tại Quán trà đạo Hoshi của Nhật trong khi ôn tập chờ đến kỳ thi đại học sắp tới…
Khu phố Tây theo cách gọi của dân Sài thành là một con phố sầm uất, đông đúc và lộng lẫy lạ thường. Các nhà hàng đều có không gian nhỏ bé nhưng luôn dập dìu khách ra vào từ sớm đến khuya. Uyên thường kín đáo quan sát khách những lúc rảnh rỗi. Họ có đủ mọi quốc tịch, đủ mọi màu da. Thế nhưng khi vào quán trà đạo, không gian nơi đây đã làm họ trở nên nghiêm nghị, giống nhau đến lạ thường…
Nhờ vốn tiếng Nhật và tiếng Anh khá, Uyên nhanh chóng trở thành một trong những nhân viên chủ chốt tại đây. Khách khứa lui tới thường muốn được trò chuyện với cô, và tất nhiên, điều này khiến chủ quán cực kỳ hài lòng. Bằng chứng là lương làm việc của Uyên sau tháng đầu thử việc đã tăng gần gấp đôi.
***
Sài Gòn hôm nay mừa lất phất, cái lạnh se se không những không làm lượng khách tới đây giảm đi mà thậm chí còn nhiều hơn thường ngày. Uyên chú ý đến hai vị khách ngồi quầy bar uống rượu sakê. Người đàn ông là người Nhật, còn cô gái là người Việt Nam. Ông ta mỉm cười chỉ vào từng đồ vật trong quán và dạy cho cô gọi tên bằng tiếng Nhật.
- Kore wa Ochya desu – ông chỉ vào phía trong tách trà của cô gái (Đây là trà).
- Kore wa Kappu desu – ông ta chỉ vào cái tách (Đây là cái tách).
Uyên khẽ cười trước cách lặp lại ngọng nghịu của cô gái, nhưng cô không có thời gian để nhìn lâu bởi lại có thêm một vị khách vừa bước vào.
- Uyen san, konbanwa! Shibaraku desu ne! Okawari arimasen ka? (Chào buổi tối, cô Uyên! Lâu rồi mới gặp cô nhỉ. Cô vẫn khỏe chứ?)
Thì ra là khách quen của quán, Uyên cúi đầu chào duyên dáng:
- Yamaguchi san, konbanwa! Okagesamade. Vung Tau ryoko wa doo desu ka? (Chào anh Yamaguchi. Tôi vẫn bình thường. Chuyến đi du lịch Vũng Tàu của anh thế nào?)
Vị khách trao cho cô một hộp quà nhỏ, bọc giấy nhám màu trắng và không cài nơ theo đúng phong cách tặng quà truyền thống của người Nhật:
- Sabarashii desu ne! Uyen san, kore, kokoro bakari no desu ga…(Chuyến đi rất tuyệt! Cô Uyên, tôi chỉ có chút ít quà nhỏ gửi tặng cô…).
Uyên bối rối:
- Iya iya, sonna ni takai mono o moratte wa komari masu! (Ôi, tôi không dám nhận đâu)
Nhưng trước sự chân thành của ngài Tamaguchi, Uyên không thể từ chối. Cô dẫn khách vào một chiếc bàn xinh xắn, mời thực đơn và xin lỗi để bước ra mời tiếp một nhóm khách mới vừa đi vào.
***
Nhận tin vui đậu đại học, Uyên vui mừng không kể xiết. Nghỉ làm ở quán trà đạo, Uyên bước vào giảng đường với ước mơ trở thành một cử nhân ngoại thương. Vì nghỉ làm đột ngột nên cô không kịp tạm biệt những vị khách thân thiết của quán. Thời gian trôi qua, cô cũng dần quên bẵng đi những kỉ niệm về quán trà đạo năm nào…
***
Tại thủ đô Tokyo…
Uyên tất bật với một hợp đồng lớn của công ty cô đang làm việc. Với khả năng xuất sắc, cô được nhận vào vị trí C.E.O cho một tập đoàn Nhật Bản danh tiếng có chi nhánh tại Việt Nam. Và đây là chuyến xuất ngoại đầu tiên của cô nhằm cùng “công ty mẹ” bàn thảo kế hoạch ký kết một hợp đồng trị giá hàng tỷ USD cho một đối tác hàng đầu Âu châu. Lý do bởi ngài Tổng giám đốc công ty đang bận công tác dài ngày tại Hoa Kỳ. Ông yêu cầu Uyên thay ông giải quyết việc này bởi sự tin tưởng vào khả năng của cô gái trẻ.
Đi đâu Uyên cũng nhận được những ánh nhìn thân thiện và những cái bắt tay trìu mến. Tất cả hầu như đều chưa gặp mặt cô nhưng tên cô thì phần lớn đều đã nghe qua. Họ tỏ ra thán phục cô bởi bảng thành tích học tập xuất sắc và kỹ năng lãnh đạo, điều hành “tài không đợi tuổi”. Điều đó đã được chứng minh qua hàng chục hợp đồng lớn được Uyên thương thảo thành công chỉ trong vòng chưa đầy một năm làm việc tại công ty.
Sau nhiều cuộc họp có phần gay cấn, với sự quyết đoán, thông minh nhưng hết sức mềm dẻo của cô gái Việt Nam trẻ tuổi, phía đối tác Châu âu đã chính thức kí kết hợp đồng. Một lần nữa, tài năng của Uyên lại khiến mọi người thán phục.

***
- Mẹ ơi, mẹ đang làm gì đó? – Bé Hoshi chạy đến bên Uyên khi cô đang mở những trang nhật ký ngồi nhẩn nha đọc lại.
- Mẹ ngồi nghỉ một xíu mà. Thôi, mẹ con mình vô nhà làm cơm chờ ba về nghen. Hôm nay nhà mình có món Shushi, món oyakodonburi, còn có cả chả giò và canh chua cá lóc Việt Nam nữa. Con thích không?
- Dạ, con thích – bé Hoshi nhảy chân sáo, miện líu lo – con cũng giúp mẹ lấy trứng nha…
Uyên bật cười dắt tay con bước vào, bé Hoshi vừa đi vừa hát lảnh lót như chú chim sẻ nhỏ.
- Anh đã về rồi đây…
Bé Hoshi nhanh chân chạy ra mở cửa. Anh Yamaguchi nhấc bổng con lên và đi xuống bếp:
- Em đang làm cơm à? Anh có quà cho hai mẹ con đây. Cái này là của con, còn đây, của em nè
Uyên khẽ mở chiếc hộp xinh xắn, bên trong là một dây chuyền tuyệt đẹp với mặt dây khắc chữ nổi “Sadou”, nghĩa là “trà đạo”. Anh thì thầm:
- Kỉ niệm tròn 5 năm kể từ lần đầu tiên anh gặp em ở quán Trà đạo Hoshi. Aishiteru! (anh yêu em).
Cô hạnh phúc thốt lên:
- Anh vẫn còn nhớ sao?
Anh cười:
- Làm sao anh quên được, chỉ có em là hay quên và hay bắt lỗi anh thôi…
- Đâu có – Uyên khẽ chỉ vào cuốn nhật ký để gần đó, mắt long lanh – chỉ có anh mới đáng ghét. Ngày đó, em xin vào làm công ty, sao mãi đến một năm sau qua Nhật Bản em mới được gặp anh vậy hả ngài Tổng giám đốc? Anh biết vị trí C.E.O là em nắm giữ, vậy mà dám “lẩn tránh” không chịu gặp em, lúc nào cũng nhắn qua người khác nếu muốn bàn giao công việc. Tội anh là nặng lắm đấy…
Bé Hoshi đứng gần đó, cũng xúng xính với đôi bông tai mới, cười tít mắt:
- Ba mẹ ơi, Tết này cho con về Việt Nam nha. Con nhớ ông bà ngoại quá à…
Anh nhìn Uyên mỉm cười. Ngoài sân, nắng xuân lung linh, lung linh… vườn hoa anh đào lại sắp nở đầy…

Không có nhận xét nào: