
Mối tình đầu dẫu có từ cội rễ
Vẫn chia ly như quy luật cuộc đời...( thơ: Trúc Quỳnh)
Hà Nội, 1 ngày tháng 10
Có hai cô bạn gái 16 tuổi ngồi tán dóc với nhau:
- nè, mày muốn người yêu mày là người như thế nào?
- Tao ấy à? dễ lắm : cao to, đẹp trai nè, hiền lành tốt bụng nè, lịch lãm nè, ăn nói có duyên nè, khá giả một chút, còn gì nữa nhỉ, thôi được rồi, thế là tạm Ok ....
- Thôi đi bà, lấy hết phần hay của thiên hạ rồi, hí hí, ghét của nào trời trao của ấy cho mà xem, còn lâu mới được như thế nhé, cứ ngồi đấy mà chờ...
Hà nội, tháng 10, 1996
Và rồi anh cũng đến, cứ như là giấc mơ, như một chàng hoàng tử bước ra từ trong giấc mơ em cổ tích...nhỏ ơi, nhỏ nói ta mơ mộng hão huyền, vậy thì anh ấy đấy, một bằng chứng sống, buồn cười thật!
Chiều hôm ấy, lần đầu tiên em ngỡ ngàng vì thấy một chàng trai nước ngoài trẻ tuổi có vẻ bề ngoài thu hút đến thế...chỉ ngỡ ngàng, rồi em bước đi...không hề mang một khái niệm nào rõ ràng... chỉ là một người khách vãng lai qua đây, có gì đâu...
Nhiều ngày liên tiếp mình vẫn bắt gặp chàng trai có vẻ bề ngoài tuyệt vời ấy, anh ấy nhìn mình, một cách tò mò, nửa muốn làm quen, nửa như ngại ngùng, oh, mà tại sao anh ta có mặt ở đây lâu thế nhỉ? anh ta làm việc ở công ty nào thế nhỉ?...
và....
Mùa đông, những cơn gió lạnh lẽo nghe rít lên trong không gian những âm thanh tối nghĩa, ai cũng lười đi ra ngoài, chỉ có mấy anh chàng tiếp thị Sotina thì vẫn lảm nhảm điệp khúc chào hàng một cách kiên nhẫn trong phòng làm việc...
Một ngày co ro ngồi trong shop mình thấy anh ấy bước vào... chúa ơi, trái tim mình nó dance trong lồng ngực...
Anh hỏi mua một số mặt hàng, đôi mắt không giấu được ánh nhìn quen thuộc mà mình đã bắt gặp nhiều lần ấy vẫn.. nhìn mình một cách dịu dàng pha lẫn một nụ cười trìu mến, hmm, anh ấy có biết là mình đang rất là run không nhỉ, dào, có gì mà phải run chứ, chỉ là một người đẹp trai thôi mà, hix...nhưng thật ra thì những boys theo đuổi mình cũng đâu có tệ, đẹp trai là yê cầu tuyển dụng số 1, sau đó? chịu chơi ( đúng lúc đúng chỗ) ga- lăng, hero, có nghề nghiệp đàng hoàngvà đương nhiên là phải rủng rỉnh một chút, hehehe, thế thì đi chơi mới dzui...
Anh đặt hàng, chỉ một ít thôi, hàng hiệu, và hẹn ngày mai quay lại lấy...hehe, vậy là anh ấy không đi luôn hả, may quá
Nhưng mình cũng không phải chờ lâu, chết tiệt thật, giờ học hổng dzô nữa "only thinking of you", anh quay lại cùng với người thông dịch viên : Chào cô, cô có thể vui lòng cho chúng tôi một chút thời gian đựoc không? anh Zhou rất muốn đựơc phép nói chuyện với cô...
còn nữa....

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét